|
Tại sao lúc làm khai sinh cho tôi, "ông bố khả kính" lại không hứng khởi đột xuất để thêm vào cái tên của "con gái rượu" một cái dấu thôi: hỏi, ngã, sắc, huyền gì cũng được - để tên tôi là: Hưởng, Hướng, Hường, gì đó mà không là Hương. Tôi sợ lắm rồi !
Đúng ra tôi chỉ mới sợ hai tuần nay thôi . Này nhé: hắn tên gì tôi chẳng biết, ở đâu tôi không hay . Vậy mà hắn ôm đàn tới "án ngữ" trước cửa nhà tôi . Thật ra là hắn chỉ ngồi ở chiếc ghế đá đặt ở "đảo công viên" trước nhà (mà ngồi ở công viên thì ai cũng có quyền ngồi . Thế mới ... ức chứ!). Hắn ngồi, mắt lom lom nhìn vào nhà tôi và hát luôn mồm mỗi khi tôi xuất hiện. Làm như hắn thuộc lòng thời gian biểu sinh hoạt hằng ngày của tôi . Mà giọng hắn thì... có hay ho gì cho cam ! Nó "trầm bổng" đến nỗi mỗi khi cất lên, con Cún của tôi cứ chõ mõm ra đường sủa riết. Nhưng phải thừa nhận là hắn thuộc nhạc. Mỗi lúc hắn hát, không bản "Hương lòng tưởng nhớ"... Nghĩa là "thượng vàng hạ cám" miễn sao trong đó có HƯƠNG là được rồi .
Thậm chí hắn còn lôi những bản nhạc có con sông xứ Huế để "tặng không" cho tôi . Không hiểu hắn mò đâu ra cái tên "dễ pha trộn" và "bốc đầy mùi vị" của tôi để "hành" tôi đến thế ? Ở trường, tôi và nhỏ Hương B: Vũ Thị Hương được "chế biến" thành "Ngũ Vị Hương". Tôi, Hương A: Bùi Ngọc Thiên Hương nghiễm nhiên trở thành "Bột ngọt Thiên Hương". Thiên Hương là Hươngđdưa-từ-trời có phải vậy không "Bố khả kính" của con ? Vậy mà tụi nó "viện bào chết": Thiên Hương là... một ngàn mùi ! Nhỏ Hương B chỉ có năm vị, còn tôi đến những... MỘT NGÀN ! Nó đâu "bốc" đến chết người như tôi ! Bởi vậy tôi mới ngán ngẩm khi ông tướng "ca sĩ" cứ ngồi chần dần trước nhà, luôn mồm pha trộn cái tên bất hủ của tôi trong các bản nhạc "trầm bổng"...
Bạn có cách gì giúp tôi "trị" hắn không ? Đã có lần tôi cầm tờ 200 đồng trong tay, nhưng không đủ can đảm bước qua đường đặt vào tay hắn rồi ... thỏ thẻ: "Hết tiền lẻ rồi,"ông" cầm đỡ". Phải chi tôi có đứa em thì hay quá. Ba má đi làm hết, mình tôi ở nhà với con Cún, mà con Cún thì chỉ biết... sủa . Chọc giận hắn, lỡ hắn "làm mặt ngầu" xộc vô nhà thì... mần răng ?! Bí quá, tôi "phôn" tới cầu cứu nhỏ Hương B.
- Để hắn đó cho tao ! Sẽ đến sau mười phút.
Hương B phóng xe tới . Tôi lao ra sân đón bạn thì... Tà rách, chách chình, chách chình chinh chình... Hát nữa đi Hương, hát điệu nhạc buồn...". Tôi nháy mắt làm hiệu, nhỏ NGŨ VỊ HƯƠNG từ từ đưa "đỉnh... cười ruồi" qua mặt đối thủ vào ... vòng ngắm, trước khi "tác xạ"! Tôi nín thở theo dõi .
- Ủa, anh Ba !... Sao ngồi đây ?
- Theo một làn hương. Không được sao ?
- Vậy mà ở nhà dám nói là đã tìm được việc làm cả tháng nay . Việc làm đây hả ? Về em méc...
- Ấy, đừng méc... đừng méc...
Tôi sững sờ:
- Anh "guột" hả Ngũ Vị Hương ?
- Ừ, anh "guột"... "chăm phần chăm"!
Chết cha tôi chưa . Tôi chưa biết phải phản ứng ra sao thì nhỏ Hương B đã... tới tới:
- Anh Ba, dzô đ |