Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

TƯỜNG VI DẪN LỐI

MXAT - Đi nghỉ mát ở Đồ Sơn được Ngân quyết một cách nhanh chóng. Đã hai năm kể từ ngày tốt nghiệp, cũng là lúc cô và mối tình đầu trong trẻo không còn đi chung một con đường.

Anh được "phân công" lai Ngân suốt quãng đường hơn 100Km. Họ đến Thành Phố Hải Phòng khi trời đã tối, cùng tìm nhà nghỉ sau đó kéo nhau đi ăn. Suốt bữa Ngân cứ thấy ngột ngạt và bối rối trong ánh nhìn trìu mến của anh. Nghe cách nói chuyện Ngân biết họ là những người "sành điệu", dân chơi thứ thiệt nhưng vẫn toát lên sự thân thiện, dễ gần từ đó cô tò mò chú ý đến người đã chở mình suốt quãng đường dài kia. Khác với những định kiến có phần "miệt thị" trước đây Ngân hay dành cho hội tiêu tiền như nước.

Ảnh minh họa

Hôm sau suốt đoạn đường ra Đồ Sơn anh kể cho Ngân nghe về anh. Từ việc nghịch ngợm, đi bộ đội cho đến vụ vào Nam, ra Bắc với giọng điệu hài hước, trào phúng... Ngân thấy thú vị và gần gũi anh hơn, con tim thoáng chốc như bị lỗi nhịp. Đã lâu rồi chưa được sưởi ấm đến vậy. Nó rung lên khi nhận thấy sự đồng cảm và khẽ nhói đau, rùng mình lúc nghĩ đến cảnh sẽ phải chia xa. Ngân cũng líu lo tiếp chuyện với anh, kể cho anh nghe về cuộc sống quanh mình và các thú vui ngoài giờ. Anh hưởng ứng nhiệt tình, chăm chú lắng nghe từng câu.

Biển hùng vĩ, rì rào tiếng sóng đón chào mọi người, khi tất cả đi dạo, tắm và chụp ảnh trên bãi biển ngập nắng thì Ngân và anh lại có thêm thời gian để chuyện trò. Một lúc sau thì cả hai đứng lên lội dọc theo bờ biển nơi có nước biển mát lạnh cùng lượt cát mềm mại mượt mà, nom cũng lãng mạn như ai. Một cảm giác lâng lâng, bay bổng lẩn quất đâu đây. Từng lượt sóng trào lên rồi lại cùng ào xuống, thăng trầm từng nhịp như cõi lòng đang xao động của Ngân và khi hoàng hôn khuất dần sau những ngọn núi và toà nhà xa xa bên bãi biển thì cũng là lúc mọi người rậm rịch chuẩn bị đồ ra về.

Do tối hôm trước lạ nhà, thao thức suốt nên dọc đường về Ngân mệt rũ và buồn ngủ ríu cả mắt. Anh biết nên khẽ kéo hai tay cô ôm vòng qua người anh và Ngân gục đầu vào lưng anh ngủ ngon lành như một đứa trẻ. Lần đầu tiên Ngân ôm một người xa lạ lâu đến thế. Đến Hải Dương, trời mưa to tầm tã, may mà có mang theo áo mưa nhưng gió lạnh vẫn khiến Ngân rét run lên từng chập. Anh đi chầm chậm và thi thoảng nhẹ nhàng dùng bàn tay ấm áp nắm lấy đôi bàn tay đang cóng của Ngân để truyền chút ít hơi ấm. Tự nhiên như có một luồng điện khiến người cô nóng lên, con tim thổn thức một cảm giác thật kì lạ. Ngân thoáng thấp thỏm nghĩ, không biết điều này có mang lại kết quả tốt đẹp cho một mối tình, nhưng cô vẫn coi đây là khoảnh khắc giúp mình biết rằng con tim sẽ vẫn đập rộn ràng khi gặp được một trái tim khác cùng nhịp điệu.

Về Hà Nội, trời ngớt mưa. Nhưng Ngân vẫn thấy hơi khó chịu trong người có lẽ bị lạnh do dính nước mưa. Sáng hôm sau, mọi người đi chợ để anh trổ tài nấu nướng và Ngân hoàn toàn bị chinh phục bởi sự khéo léo, tháo vát của anh. Món cháo tía tô trứng đã giúp cô mau chóng lấy lại được sức chưa kể các món khác anh nấu mọi người liên tục khen ngợi, khiến cô thêm phần ngưỡng mộ. Sự tận tình, chân thành của anh khiến Ngân cảm động. Liệu đó có phải là tình yêu, Ngân không dám chắc chỉ thấy trong tim mình rung động khe khẽ trước anh. Trở lại cuộc sống bình thường, Ngân vẫn đi học đều đặn, chăm chỉ, bên bạn bè và các sở thích, vẫn liên lạc đều đặn với anh. Trong Ngân luôn hiển hiện một nỗi niềm không dễ gì dãi bày bằng lời. Và nỗi nhớ luôn thường trực trong cô ngày qua ngày lớn mãi lên, có lúc cô lại buồn bã, lặng lẽ lẩm nhẩm đọc Kiều: "Người đâu gặp gỡ làm chi/Trăm năm biết có duyên gì hay không?"

Mọi việc cứ bình lặng trôi, cho đến một ngày, khi Ngân vẫn mải miên man suy nghĩ về anh, bên những chậu hoa trong vườn thì nhận được điện thoại với nhạc chuông riêng quen thuộc dành cho số của anh: - "Em đang làm gì đó". - "Em đang ở nhà, chăm cây". - "Để anh giúp một tay. Anh đang ở trước cổng nhà em, ra đi". Cô thót tim, không tin vào tai mình liền lao nhanh ra cửa và thấy bóng dáng thân thương của anh đang ngắm nghía rặng Tường Vi đang độ ra hoa. Những bông màu hồng phấn, từng chùm tươi thắm điệu đà, dập dìu trong gió. Thật bất ngờ khi anh tìm được đến tận đây. Anh nháy mắt thật tình cảm rồi mỉm cười nói nhỏ: "Con tim chan chứa yêu thương đã dẫn lối cho anh đó. Với lại ở đây có nhà nào trồng Tường Vi như nhà em đâu. Anh vẫn nhớ, em kể thích nhất cây Tường Vi trước cổng...".

Thiều San Lý

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

CÂY CẦU NIỀM TIN (10/11/2007)
MẶT TRỜI SÁNG SOI (28/10/2007)
Đột kích (23/10/2007)
CÒN ĐÓ NIỀM TIN VÀ HI VỌNG (11/10/2007)
TỰ HÀO VỀ BỐ (06/10/2007)
Diều và gió (01/10/2007)
CŨNG VÀO CHIỀU THU (24/09/2007)
Niềm vui của mẹ (16/09/2007)
Quê nhà thương nhớ (10/09/2007)
Kẻ dự phần (2/09/2007)