|
Hắn không thích xem phim. Lần đầu tiên hắn vào rạp là vì một cô gái. Hắn thích nàng vì nàng đẹp. Con trai mà, kẻ nào lại không thế! Bộ phim dài và buồn. Hắn nghĩ vậy vì ngay đầu phim đã thấy nước mắt. Hắn xem được một chút thì ngủ mất, bỏ mặc nàng với đôi mắt đỏ hoe. Nàng giận, âm thầm lấy lại cơ hội nàng đã cho hắn trước đó không lâu. Thế là cuộc tình chấm dứt khi hắn chưa kịp nói lời nào. Lần thứ hai hắn đi xem phim là vì con nhỏ bạn thân đang ủ ê vì bị đánh bại trong cuộc thi Karatedo toàn thành. Đúng là con gái, mới thất bại có bấy nhiêu đã nằm bẹp dí trong phòng không chịu gặp ai. Hết cách, hắn đến rạp mua 2 tấm vé một bộ phim mà con nhỏ thích rồi đến nhà năn nỉ nó đi xem.
Từ hôm ấy, hắn biết con gái phức tạp, nhưng mà thôi, trước hay sau, sớm hay muộn hắn cũng lại không thể tránh khỏi” sự phức tạp” đó. Hắn tặc lưỡi, con trai mà! Cũng như lần trước hắn ngủ ngay sau đó ít phút. Lần này hắn đi xem phim vì chính hắn. Hắn muốn sống một ngày chỉ dành riêng cho hắn. Nếu ở nhà, chắc chắn hắn sẽ “được” mẹ la từ sáng đến trưa, xuyên qua buổi chiều, nào là “phòng của con dơ quá, bừa bộn quá, giá vẽ, màu vẽ nằm lung tung trên sàn nhà, dọn dẹp ngay đi”. Tiếp theo là phải tắm cho hai con chó, Milu và Mika. Hắn bực mình vì bà chị của hắn đã dành hết quyền đặt tên nhưng không bao giờ chịu tắm cho chúng, chỉ có biết vuốt ve khi chúng đã được sạch sẽ mà thôi. Hai con chó hình như quí hắn lắm nhưng nếu cứ lặp đi lặp lại mãi một công việc: tắm cho chó, đôi khi cũng làm hắn mệt. Thêm nữa, nếu ở nhà, con nhỏ bạn thân thế nào chẳng gọi điện thoại bảo hắn làm cái này, cái nọ.
Tuần nào cũng như tuần nào. Hắn chán. Hôm nay, hắn muốn trốn, tuần sau sẽ lại bắt đầu như cũ. Còn đi gặp mấy thằng bạn, hắn cũng không muốn, tự nhiên hắn muốn được một mình. Có lẽ khi lớn lên, người ta sẽ gặp phải những cảm xúc bất thường. Hắn cũng đã mười bảy còn gì, con trai mà!
Rạp tắt đèn, phim bắt đầu chiếu, hắn ngả người ra sau tựa vào ghế và chăm chú theo dõi. Năm phút rồi mười phút, hắn không thấy gì đáng cười cả nhưng cả rạp thì cười nghiêng ngả. Có lẽ bà chị hắn nói đúng. Hắn là một con lừa chính hiệu. Khi mọi người đã cười chán chê thì hắn mới bắt đầu hiểu ra. Có lần, đang ngồi trong lớp, hắn cười khúc khích, thằng bạn cạnh bên bảo hắn bị điên, hắn quặc lại: Tao không điên, chỉ hơi ngốc nghếch chút thôi.
Dần dà, hắn tập cho mình thói quen hiểu nhanh vấn đề nhưng cũng chưa khá hơn bao nhiêu, ví như hồi nãy, khi mọi người ôm bụng cười thì hắn chẳng động tĩnh gì, khi hắn bắt đầu hiểu ra thì mọi người đã cười vì một cảnh phim khác. Hắn thấy hơi ngột, đọc lại tờ bướm trên tay hắn mới biết mình đang xem một bộ ph |