|
Em không ăn sắn đâu. Nó vùng vằng, phụng phịu, nhai như nhai rơm ấy. Không ăn sắn thì ăn gì, có tý cơm phải phần cho em chứ, mày kén chọn, tý không còn sắn mà ăn, U vừa như dỗ dành, vừa như ra lệnh. Nó trệu trạo nhai. Cái vị sắn nồng nồng, hôi hôi làm nó nhăn như khỉ. Không phải vì khó ăn, vì cả nhà nó, cả làng nó đều ăn cơm độn sắn, mà nói đúng ra là ăn sắn độn cơm, nó ghen tỵ với thằng Vũ nên nũng mẹ thế thôi.
Nó dắt thằng Vũ đi chơi. Cả cái xóm này đều sợ anh em nhà nó, vì toàn con trai. 5 anh nó đều lớn, mỗi anh cả đi bộ đội, còn lại ở nhà hết. Ăn rồi đi cày, đi cuốc, đi khai hoang, trồng trồng, cấy cấy mà nhà vẫn thiếu ăn. Nó và Vũ bé nhất nhà, ăn rồi trông nhau, thằng Vũ hiền như Bụt, ít nói và hay khóc nhè.
Nhà nó cách ao làng một đoạn ngắn. Bọn trẻ con trong xóm toàn chơi ở bờ ao. Ở đó có dậu bìm bìm nở hoa tím, có cây duối mùa quả chín vàng rộm nhìn xốn mắt, có cả cây sung cao vút mà nó vẫn ước ao được một lần trèo lên đó ngồi vắt vẻo vặt quả sung xanh, ăn chát xít. Nó thèm khát được như thằng Chinh, thằng Sách. Những thằng đó không có em, chúng nó chơi bời thoải mái. Tự nhiên nó thấy ghét thằng Vũ quá, nhất là những lúc nó chơi bắn nhau, nấp trong bụi duối thì thằng Vũ cứ lẽo đẽo đi theo làm lộ hết, bị chúng nó bắn chết đầu nước. Điên cực kỳ.
Nắng xế chiều. Bọn trẻ vẫn tụ tập dưới gốc sung. Nó đang tham gia trò chơi bắn nhau, sau khi cả lũ chơi đánh đáo giấy dưới trời nắng nhễ nhại. Nó để thằng Vũ ngồi cạnh bờ ao, nơi có những cái rễ cây sung lồi lên như những con trăn đang trườn mình kiếm mồi. Ngồi im nhá, chạy theo tao là ăn tát nghe chưa! Thằng Vũ nhìn nó có vẻ sợ sệt và gật đầu. Nó móc túi quần lấy viên bi ve sứt sẹo rồi đưa cho thằng em, cấm cho vào mồm, nghẹn chết nghe chửa? Thằng Vũ lại gật đầu, trong khi mắt nó sáng lên khi nhìn thấy viên bi ve.
Bùm... chết nhá! Nó gào lên khi nhìn thấy tóc thằng Tuấn loe hoe sau cây duối, nó lại chạy ào vào nhà bà Mùi, lao đến chân đống rơm tìm thằng Chinh, rõ ràng là nó chạy vào đây. Im lặng. Nó rón rén, nhẹ nhàng. Quả này phải dí được súng vào gáy thằng Chinh nó mới ớ người ra. Nghĩ đến đó nó cười thầm trong bụng, thằng Chinh này ngố lắm. Có tiếng thì thào, có cả tiếng con gái, rồi tiếng rơm sột soạt. Nó hồi hộp, tiếng con Cậy và thằng Chinh. Chúng nó làm gì ấy nhỉ. Nó ngồi thụp xuống, bò từng bước. Rồi! Đã nhìn thấy 2 cái chân thằng Chinh mốc meo và đen sì. Cả chân con Cậy nữa, nó đứng dậy: Bùm! Chết nhá! Thằng Chinh và con Cậy giật bắn mình, hai đứa vội vàng luống cuống kéo quần lên. Nó nhảy tưng tưng, mồm hét to, chúng mày ơi, thằng Chinh và cái Cậy ấy nhau. Hai đứa cùng đuổi theo đánh nó, nó chạy vòng qua nhà bà Sáng rồi ra bờ ao, thằng Chinh và con Cậy vẫn bám đuổi sát sạt.
Bỗng nó thấy ồn ào phía bờ ao, làm gì mà đông người thế, lố nhố cả người lớn, nó nghe thấy tiếng bà Bình gào lên, sốc nữa đi, sốc nữa đi. Tự nhiên nó đứng khựng lại khi nhìn thấy anh San nhà nó vác trên vai cái gì đó ướt rượt, oặt oẹo, nướt rỏ tong tong. Nó lao đến chỗ anh San, g |