|
 |
|
Ảnh minh họa |
MXAT - Kỷ niệm một năm ngày hai đứa quen nhau trên mạng, bạn ấy gửi cho tớ một tin nhắn vào máy di động: “Vũ trụ có nhiều kỳ quan nhưng kỳ quan tuyệt phẩm nhất là trái tim người bạn. Cám ơn cậu vì cậu là một kỳ quan tuyệt phẩm của tớ”. Tớ phì cười vì cái tin nhắn hình ngộ ngộ bạn ấy gửi tặng kèm, còn vì sự bướng bỉnh của bạn ấy bởi cả tớ và bạn ấy đều biết câu nguyên thuỷ đáng lẽ phải là: "Vũ trụ có nhiều kỳ quan nhưng lỳ quan tuyệt phẩm nhất là trái tim người mẹ". Đã bao nhiêu lần tớ chỉnh sửa bạn ấy không được đạo danh ngôn nhưng bạn ấy cứ tưng tửng: “Tú thích thế đấy! Có sao không?”
Tớ còn nhớ như in hôm ấy là một buổi sáng mùa hè sũng ướt. Tớ ngạc nhiên vô cùng khi thấy một nick lạ nằm chình ình trong list của tớ. Đang ngồi nghĩ nát óc không bít đã add từ bao giờ thì thấy cái nick ấy sáng. Tớ mừng húm chạy vào hỏi dồn dập rằng: Vì sao lại thế? Vì sao tớ lại có nick bạn ấy?... Bạn ấy trả lời là bạn ấy không biết tớ và đấy là lần đầu tiên bạn ấy nhìn thấy nick của tớ. Chỉ thế thôi! Bọn tớ đã chào tạm biệt nhau rồi. Chỉ tiếc là khi ấy tớ còn đang chát với con bạn thân. Định send cho nó một trái tim to uỳnh nhưng lớ ngớ thế nào lại gửi nhầm cho bạn ấy. Lúc đầu tớ chả để ý gì nhưng đến khi nhìn dòng tin phản hồi của bạn ấy: “Này nhóc! Có phải trời mưa to quá nên cái đầu của ấy bị ẩm ko?” Tớ điếng người, hai má nóng bừng và cảm thấy cần phải giận mình kinh khủng. Tớ bối rối xin lỗi và không ngờ là lần nhầm vô duyên ấy đã làm tớ có thêm một người bạn thật ấm áp.
Chính bạn ấy đã đề nghị rằng tớ và bạn ấy hãy chỉ là những người bạn trên mạng thôi nhé - nghĩa là tớ không hề biết điạ chỉ và thậm chí còn không được biết là bạn ấy học trường nào trong thành phố. Có lẽ vì thế mà bọn tớ nói chuyện cởi mở và thẳng thắn hơn. Chúng tớ thoả thuận chỉ online vào chiều thứ 2 và thứ 6 sau khi đã làm xong đống bài tập ở trường và của các anh chị gia sư ở nhà. Tớ đã chia sẻ với bạn ấy - rất thành thật về cuộc sống của tớ hiện tại. Cách nói chuyện cuốn hút với những câu trả lời thông minh của bạn ấy luôn làm tớ cảm thấy thích thú. Và tớ phát hiện ra nhiều điều về bạn ấy: Bạn ấy can đảm nhưng cũng có những lúc yếu đuối, bạn ấy cứng rắng nhưng cũng có lúc cô đơn. Lần tớ được bố mẹ thưởng cho chiếc X430, vừa gặp bạn ấy tớ đã vội vã khoe. Chẳng thấy bạn ấy nói gì, Tớ hỏi:
- “Sao thế? Tú có hcuyện gì à?”.
- “Uh, có! Nhưng không muốn nói vì sợ làm mất hứng của Trang. Bà nội Tú ốm nặng mà nhà lại neo người. Có thể Tú phải chuyển về quê học để tiện chăm sóc bà luôn.”
Tớ ngỡ ngàng. Im lặng, lòng dấy lên những cảm xúc xót xa. Bạn ấy bảo:
- “Bố mẹ quyết định thế rồi và Tú thấy đúng nên nghe theo thôi. Nhưng Trang yên tâm vì sang năm mình vẫn thi đại học mà. Nếu còn cơ hội thì sẽ gặp Trang ở Hà Nội. ”
Tớ thấy mắt mình cay xè. Tớ ngồi im nhìn cả trang màn hình toàn chữ bạn ấy:
- “Tình cờ thật đấy, sáng nay Tú cùng bố đi mua di động, cũng là máy Samsung nhưng không giống của Trang; bố bảo để tiện liên lạc vì ở quê chưa mắc điện thoại. Tớ gõ số nhé!”
Tớ ngạc nhiên xen lẫn nể phục. Rõ ràng bạn ấy bằng tuổi nhưng dũng cảm và rắn rỏi hơn tớ rất nhiều.
Chiều thứ 6 - đúng một tháng trước khi thi đại học, trời cao, xanh và nóng như một cái lò nung. Tớ vào mạng không thấy bạn ấy ngồi chờ sẵn. Có mail của bạn ấy. Tớ hồi hộp mở ra đọc:
“Nhóc àh! Hôm trước tớ đã tự nghĩ cho mình một quyết định rất rùng rợn là tớ sẽ thi vào trường đại học mà tớ và ấy cũng mơ ước. Sức học cuả tớ thì ấy biết rồi - nên tớ phải cố gắng thôi. Tớ đã quyết tâm từ giờ đến khi thi xong đại học không lên mạng, để có thể biến thành hiện thực cái ước mơ quá tuyệt là được học chung trường đại học với ấy. Đừng có giận tớ vì tớ đã tự quyết định chuyện này mà ko hỏi ý kiến của ấy. Ấy đồng ý nhé!!!!”
Tớ cắn môi. Không viết lại cho bạn vì tớ biết dù tớ có viết lại thì ít nhất cũng một tháng nữa bạn mới mở ra đọc- vì bạn đã quyết định thế rồi.
"Tớ thấy tớ và bạn ấy cùng bước đi trên những con đường quen, bạn ấy thú nhận chưa bao giờ được ra sân Hàng Đẫy. Tớ phì cười gạ gẫm. Hai đứa cùng đi săm soi cái sân vàng những tia nắng cuối mùa, cùng ăn nem chua và uống bát bảo ở ngay cái căntin cổng sân vận động. Bạn ấy kể cho tớ nghe chuyện bà bạn ấy rất vui tính, bà sẽ lên Hà Nội ở cùng gia đình bạn ấy trong thời gian học đại học, kể chuyện những người bạn mới của bạn ấy ở quê… Tớ ngồi chăm chú nghe, rồi trời đổ mưa, tớ cùng bạn ấy chui vào một gốc cây bàng với những chùm quả xanh lấp ló… " Tớ mơ màng. Tỉnh giấc. Ra là tớ đang mơ, nhoẻn miệng cười khi lần đầu tiên bạn ấy xuất hiện trong giấc mơ của tớ. Tớ vươn mình, cầm bút. Vẫn còn sớm. Giờ này chắc bạn ấy đang học. Tớ cũng học thôi…
Hoa đá |