Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

Tình Bạn

"Này Nhóc! Lạc đi rồi hả?"


Tiếng nói lanh lảnh từ sau lưng vang lên khiến nó giật mình. Câu hỏi giật giọng cụt ngủn rồi tan đi trong dòng người nhộn nhịp vội vã.

Nó rất buồn, mọi khi có Lạc đi về cùng thì con đường thật vui vẻ theo bước chân hai đứa. Cái mọi khi ấy cũng chẳng xa xôi gì, mới chỉ cách đây vài ngày. Giờ phải đi một mình nó mới nhận ra rằng dù con đường có dài đến đâu mà có thêm một người bạn đồng hành cùng đi thì cũng không buồn bằng đi một mình trên con đường chỉ ngắn bằng phân nữa, ví dụ như có Lạc đi cùng như trước thì hay biết mấy. Nó nhận ra thì đã muộn mất rồi. Thật đúng là có những cái mất đi rồi người ta mới thấy thật quý giá – chân lý cũ như trái đất mà chưa bao giờ là không đúng.

Nó nhìn xung quanh và nhận ra rằng đâu chỉ có nó trên con đường này, nhưng cũng nhận ra rằng dòng người nhộn nhịp vội vã kia cũng chẳng có ai còn thời gian để ý đến sự có mặt của nó.

Nó tự mỉm cười khi nhớ đến điểm 10 tiếng anh ban sáng. Nhớ đến Lạc, mỗi khi nói đến điểm 10 nhất là tiếng anh nó đều nhớ ngay đến Lạc. Nó nghe như giọng Lạc vẫn còn vang vang bên tai.

- Tôi báo cho bà biết này, tiếng anh rất là quan trọng đấy. Bà không lo học hành cho nghiêm túc đi mà chỉ chăm chăm vào toán, lý, hoá thì rồi vòng 1 bà cũng trượt nhá! Đến lúc tôi ra trường bà đứng lại mà khóc bù lu bù loa lên tôi cũng không xin ở lại học thêm một năm oan uổng với bà đâu.

Cái giọng điệu nghiêm trang răn dạy hệt ông cụ non của Lạc làm nó rất buồn cười nhưng nghĩ ra rằng cậu bạn của mình đang rất nghiêm túc nên nó đành nhịn lại không thì đã phì ra cười rồi. Nó phụng phịu cau mày, nhưng cũng đáp trả bằng cái vẻ đanh đá như mọi khi hai đứa vẫn tranh luận:

- Ông tinh vi vừa vừa thôi nhá! Sang năm học mới tôi sẽ là người đứng đầu lớp môn tiếng anh, có chăng người thứ 2 thì đó cũng là tôi đấy.

Nó nghiêm trang nói rồi giương đôi mắt cương nghị lên thách thức. Nhưng rồi lại cười nhạt dịu giọng cầu hoà.

– Nhưng với điều kiện ông phải giúp tôi đấy!

Lạc phì cười, rồi cười ngặt nghẽo với cái điệu bộ đột ngột thay đổi khi nói tới điều kiện của nó. Tất nhiên là Lạc sẽ không từ chối việc giúp đỡ nó, 2 đứa đã luôn là đôi bạn cùng tiến từ hồi vỡ lòng cơ mà.

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Hạnh phúc (06/06/2007)
Tuổi mười bảy cùng ngày chủ nhật (20/05/2007)
Viva Bột Ngọt + Su Hào ! (19/05/2007)
Tuổi thơ dữ dội - Phần 2 (05/05/2007)
Tuổi thơ dữ dội (27/04/2007)
Hướng Dương và Cúc dại (20/04/2007)
Thuở Học Trò (07/04/2007)
Nhà cổ (28/03/2007)
Hoa Đồng Nội (23/03/2007)
Gia sư (16/03/2007)