Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

Thuở Học Trò

- Mở ra coi lè lẹ mậy! Của đám con Duyên đó. Từ phía dãy bàn bên kia, Duyên và Hạnh cũng đang chớp mắt lia lịa với tôi. Một cái, hai cái, ba cái, bốn cái, ... mười hai cái. A, tín hiệu của báo động khẩn cấp. Mèn ơi, chuyện gì nữa đây? Tôi hối hả trải tờ giấy ra đọc:
"Ê! Hai nhỏ kia, ông Tiến hôm nay mới mua một cây súng nước. Lúc nãy, ổng khoe với đám con trai. Lợi hại đó nha. Họp bộ tư lệnh ngay lập tức.
Ký tên
Duyên Kì Cục"
Nhỏ Trân bụm miệng la khẽ:
- Trời, tao quên mang theo vũ khí của tao hôm nay rồi.
- Chít man, tao cũng vậy! - Tôi cũng cuống lên. Từ bàn bên kia, nhỏ Duyên lại chớp mắt ì xèo. Một, hai, ba... Ba cái! Lại tín hiệu gì nữa đây! Tôi và nhỏ Trân ráng ngồi đếm và nhớ. Hừm... một, hai, ba... trả lời ta! A, tôi nhớ ra rồi, liền cắm cúi báo cáo tình hình. Mẩu giấy con con được nhanh chóng truyền tới tay của Duyên. Còn đang đợi Duyên đọc thư và trả lời thì tôi đã nhận được tín hiệu từ bàn sau của nhỏ Cúc "cụt đuôi". Tôi vội dựa ghế ra sau để nghe nhỏ Cúc xầm xì:
- Tin tình báo! Vũ mang nguyên một chai gội đầu!
- Trời! - Tôi và nhỏ Trân buộc miệng la lên, khiến cho cả lớp xoay lại nhìn hai đứa chúng tôi.
- Nè, làm bài xong chưa mà ngồi đó nói chuyện hả? - Từ bàn giáo viên, cô Hải đang chăm chú làm sổ sách, liền ngước mặt lên cảnh cáo chung cả lớp. Tiếng lao xao lập tức lắng đọng xuống từ từ.
- Đề nghị cô Cúc cụt đuôi và cô Lan "bang" điều chỉnh âm thanh vừa đủ nghe - Quang "đàng chi địa" ngồi cạnh Cúc vừa lên tiếng châm chọc thì đã bị nhỏ Cúc xoay lại, cuộn cuốn tập vào đầu một cái bóc.
- Im, "mí" người nghèo hỏng có quyền nói, chỉ có "mí" ngời giàu mí có quyền nói! - Cúc nhại giọng của nhân vật Trùm Sò khéo đến độ cả Quang "đàng chi địa", Trân "Xí muội" và tôi đều bật cười khúc khích. Mẫu trò chuyện của chúng tôi nhanh chóng lôi cuốn theo hai thành viên của bàn kế bên đó là Trí "Quẻn" và Loan "Chua":
- Con trai gì mà nhiều chuyện quá ! Loan "Chua" bĩu môi nhìn Quang "đàng chi địa".
- So với chị Loan chua nhà ta thì ai mà sánh bằng! Trí Quẻn trả đũa lại giùm Quang.
- A... cái ông này! Cái thân đã Quẻn rồi mà còn "hông" ngán ta. Đừng ỷ mình Quẻn rồi làm tới nha! - Loan rít lên khe khẽ... chua lòm.
Tôi và nhỏ Trân cố nén tiếng cười đang muốn bật vỡ ra. Ngay lúc đó, một mẫu giấy từ bàn Duyên Kì Cục lại bay vèo đến. Phen này thì Trân giành lấy và đọc nho nhỏ cho tôi và Cúc cùng nghe:
"Đừng lo, tao với nhỏ Hạnh mỗi đứa có đến hai cây súng lận. Lát nữa hết giờ Lý, chạy qua bàn tao lấy ngay".
Cúc "cụt đuôi" búng tay cái chóc nói:
- Ngon lành, phen này "ngộ" sẽ báo thù!
Tùng ! Tùng !
Tiếng trống đổi giờ vừa vang lên cả lớp đã huyên náo, rần rần. Chờ cho cô Hải bước ra khỏi lớp, tôi và nhỏ Trân đã lật đật chạy sang b

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Nhà cổ (28/03/2007)
Hoa Đồng Nội (23/03/2007)
Gia sư (16/03/2007)
Điều Ước (09/03/2007)
Nỗi buồn ơi bay đi (28/02/2007)
Hoa cúc tím (27/02/2007)
Những trang giấy trắng (22/02/2007)
Sài Gòn có vị ngọt đầu mùa! (21/02/2007)