Tiếp...
MXAT - Sau kỳ nghỉ hè, người ta lại thấy một người trên chiếc xe đạp cần mẫn tắt đồng hướng đến trường phổ thông trung học cơ sở Bảo Thắng bên cạnh con sông Đào Nam Định quê tôi. Thầy vẫn đạp xe! Cứ ngỡ là thầy của những năm đã xa.
- Sao?
- Vẫn im lặng. Cả lớp không ai nhúc nhích nghe rõ cả hơi thở dồn về tiếng nói lạc đi của thầy. Sao hôm nay Ngọc lại khó chịu thế, lì lợm thế? Nó cũng biết thầy tin và quý nó thế nào. Thế mà nó cứ đứng vậy di di ngón chân xuống nền nhà. Bị bất ngờ về thái độ của nó, thầy cay đắng với ý nghĩ: “Té ra từ trước đến nay mình ngộ nhận. Học trò đâu có nghe lời, đâu có tôn trọng gì như mình cứ tưởng. Đến nó kia còn thế! Học trò bây giờ bạc bẽo cả vậy sao?” Thầy không thể kiên trì hơn được nữa. Những vết sần sạn của một thời chiến tranh khốc liệt trên khuôn mặt thầy nổi rõ hơn. Tiếng thầy đanh lại như khẩu lệnh:
- Sao sách vở lại ra thế này? Sao trốn học lên chợ Gạo chơi? Nói!
Nhìn kỹ mới thấy mặt thằng Ngọc như mếu, môi mấp máy định nói điều gì, nhưng rốt cuộc nó vẫn ỳ ra thế. Bàn tay trái của thầy nắm lại đập mạnh xuống bàn cùng tiếng quát lớn “Đi! Đi!”. Cái bát cắm hoa bằng đất nung từ mặt bàn văng xuống vỡ đánh “choang”. Ngọc giật mình, ngước lên nhìn thẳng vào thầy. Đôi mắt nó cứ lạnh nhạt dần. “Lớp cho thầy xin lỗi!”. Tiếng nói khẽ như từ đâu vọng lại, nhưng nghe vẫn thật rõ. Hai bàn tay thầy run run quàng lên đầu. Ngọc quay đi bước ra khỏi lớp bỏ luôn buổi học, cũng không cả lấy lại quyển vở đang trên bàn thầy.
Hết tiết học đó, khác với mọi ngày thường ở lại với lớp, hôm nay thầy cầm ngay quyển vở của Ngọc đi thẳng luôn xuống văn phòng.
Tiết thứ hai trống giờ thầy ngồi ủ rũ tận cuối góc văn phòng. Nó hỏng thật rồi! Rành rành ra đấy! Không khéo già rồi mình thành lẩn thẩn! Thầy buông tiếng thở dài. Cái nghề nhà giáo sao oái oăm thế. Càng già càng đắm đuối vì trẻ con là làm sao? Xưa đạn bom, đau thương mất mát là thế nhưng có đâu buồn bã chán chường đến nhường này. Nát cả ruột! Cầm quyển vở ướt nhoè của Ngọc trên tay thầy càng thấm thía nỗi đau nhà giáo… Rồi thầy cũng cố lật từng trang để còn xem ó ghi chép ra sao. Đột nhiên một cuốn sổ nhỏ, bìa xanh tô đậm “TẬP GHI CHÉP” Từ trong quyển vở của nó rơi xuống. Ở kìa! Tập ghi chép?… Nó đã thực hiện đúng hướng dẫn của mình ngay từ buổi bồi dưỡng học sinh giỏi đầu tiên là gì? Muốn viết hay phải chịu khó mà tập ghi chép những gì mình quan sát được hàng ngày thôi. Niềm an ủi bỗng dưng tuy giản đơn vậy cũng làm vợt bớt thần sắc bần thần bợt bạt trên khuôn mặt. Thầy nhặt lên định cất vào như cũ cho nó. Nhưng nghĩ còn xem nó ghi chép gì may ra hiểu được cái khỉ gió nào lôi kéo thằng bé hỏng nhanh thế. Trời xui đất khiến gì thằng bé đây?
 Ảnh minh hoạ - nguồn: Internet
- Phải tranh thủ thôi. Hơn tiếng đồng hồ buổi trưa cũng được ngót chục bạc. Đỡ được khoản tiền học thêm cho mẹ. Nghĩ tội! Mẹ phải tần tảo với mớ quýt mớ cam ở chợ Đế ven đê cả buổi chắc gì được thế. Có điều cái việc rửa bát thuê cho quán xá mọi người biết thì ế mặt! Rồi mình còn phải dối mẹ thế nào để mẹ khỏi buồn chứ! Buổi bồi dưỡng học sinh giỏi Văn chiều nay tính sao đây? Một rưỡi đã vào học. Sau buổi học mới lên chợ Gạo, xong việc cũng phải hơn một giờ. Không kịp! Thầy Vũ tin mình thế không lẽ bỏ đội tuyển? Thôi thế này! Nghỉ quách tiết cuối. Đi sớm về sớm. Giờ Giáo dục công dân ấy mà! Nhờ cu Hiệp chép bài là ổn. Bây giờ thì phải có nhời với nó đã. Đang giờ học Hoạ vừa mở mồm không kịp ngậm lại cô Hạ bắt được buộc nghiến ngay vào: “Này! Chuyện riêng này!” Vừa nói cô vừa xách tai mình khác nào tai thỏ. Gớm! Cô mới Cao đẳng Nhạc hoạ ra đã ác thế! Cao đẳng gì, “Đại học” đấy thôi.
Trời đất! Đất hỡi! Bỏ học lên chợ Gạo là do thế này đây. Xuống dốc là thế này đây!… Thầy nhớ hồi bé còn là lao động phụ trong tổ hợp tác xã nông nghiệp cũng phải tranh thủ sớm tranh thủ trưa kiếm thêm ít công điểm thêm từng lạng thóc, lắm lúc cũng không kịp buổi học… Nghĩ lại thấy thêm thương thằng bé. Còn gì nữa đây?
- Kiểm tra chất lượng tám tuần đầu năm học dính thêm môn Lịch sử của thầy Quang. Hơn bốn mươi thầy cô trong trường thầy là người nhiều tai tiếng nhất. Thầy yêu cầu học sinh nộp tiền để photo “tủ”. Lại tiền! Lấy đâu ra? Cần cóc gì cái “phao” đó! Cả lớp riêng mình không nộp. Tuần sau khi thi thầy gọi lên bảng kiểm tra miệng. Xúi quá! Tối qua mẹ ho mình chẳng ngó ngàng gì bài vở. Trả lời không đâu. Thầy mắng câu gọn lỏn “Đồ ngu!” rồi rút sổ điểm cá nhân ghi ngay con một. Sao lúc đó mình cũng chẳng có lấy chút ân hận nào? Cả lớp đứa lè lưỡi đứa bĩu môi. Thầy lừ mắt nhìn lớp khắp lượt.
Thầy bỗng thấy Ngọc như đã lớn thật rồi. Trời ơi! Đừng tưởng học trò lớp 6 và lớp 7 còn trẻ con muốn cư xử thế nào cũng được. Mà sao hôm nay lại nổi xung quá lên vậy? Đáng lẽ ra phải biết cụ thể hoàn cảnh của từng học trò trong đội tuyển chứ. Ngay thằng Ngọc đến giờ này cũng chẳng biết nó ở đâu trong làng Bãi ấy! Cứ ong ong cả đầu… Trong cái đầu váng vất của thầy giờ này chập chờn lộn xộn bao nhiêu những hình ảnh những âm thanh ở đâu kéo về. Có đôi bàn tay nhỏ đang múa. Không! Đang khoắng lên khoắng xuống vào cái chậu nhựa “to đùng bát vại”. Tiếng gì như tiếng bát đũa va nhau. Có tiếng vang như tiếng rơi xuống nền nhà. Chòng chành một dòng sông… Rồi nổi lên một ngôi mới thưa cây cối, trống choáng dậu phên, đầu to đầu nhỏ vắt vào một triền đê cong. Làng Bãi!!! Đâu là ngôi nhà của mẹ con thằng Ngọc?
Ngồi trong xó buồng. Ngọc cố theo dõi nhất cử nhất động bên ngoài. Thầy Vũ dựa xe đạp ở mái hiên. Nghe rõ tiếng chào hỏi của thầy nó thêm ấm ức. Lần đầu tiên tiếng của thầy nghe sao ghét thế! Nó bỗng quên đi niềm kiêu hãnh trước đây về thầy. Bây giờ thầy cũng thường thôi. Thế cả thôi!!! Thầy rỗi cũng như cô Hạ, thầy Quang đều vô lý, vô tình thế cả.
Thầy lại còn ra bộ quan tâm “cháu nó đi đâu?” làm mẹ phải lúng túng nói tránh đi cho. Nó muốn bịt tai lại không cả thèm nghe nhưng cũng phải xem lý do gì thầy đến tận vào giờ này? Thầy hỏi về “bố cháu?” Chưa biết là phải! Bố mất hồi còn tiểu học. Đến cô chủ nhiệm bây giờ chắc gì đã biết được. Bệnh tim của mẹ thêm nặng từ đó, không đồng áng gì được nữa, xoay ra chạy chợ. Chả bõ bèn gì. Ế luôn. Lắm khi phải cố ăn mới giải quyết xong cả mớ quýt úng đầu. Em giá thì mới lớp hai như ve sầu. Rồi nghe thầy kể chuyện sáng nay ở phòng thầy Hiệu trưởng. Thì ra!!! Bây giờ nó đã hiểu vì sao hôm nay thầy dữ dằn với nó thế đấy. Biết đã trách nhầm thầy nó co người lại tay nắm chặt thành giường. Chuyện trời ơi đất hỡi sáng nay ở chân cầu thang cũng không mở mồm ra được để khổ cho thầy! Nghe thầy nói đến việc rửa bát thuê ở chợ Gạo, nó lặng đi. Bây giờ thì nghe câu được, câu mất. Tiếng mẹ buồn bã: “Thế mà cháu bảo về muộn là phải học thêm tiết. Tiền học thêm bây giờ được nhà trường miễn cho”.
Có tiếng thút thít. Biết mẹ khóc, nõ khẽ thở dài. Tiếng thầy nói: “Cho tôi gửi lại quyển vở của cháu. Cô nhắc cháu ngày mai mang hết vở ghi, vở luyện, các bài kiểm tra gần đây để tôi xem thời gian qua có ảnh hưởng nhiều đến việc học của cháu không… Tiền học thêm sẽ đề nghị nhà trường miễn. Sách vở kỳ hai của cháu để đấy tôi lo. Cô nhớ động viên cháu tập trung vào việc học nhé…” Nó thấy bỗng đau nhói ở môi. Thật may răng đang cắn chặt nếu không đã buột ra tiếng gọi không kìm nén được từ trong tình cảm đang trào dâng của một học trò.
Sau khi thầy về rồi, Ngọc mới chạy ra ôm lấy mẹ khóc oà. Không biết nó khóc vì buồn hay vui.
Cuối tháng Tư, sau khi nhận phần thưởng giải Nhì học sinh giỏi, Ngọc chạy về dẫy ghế cuối chỗ thầy Vũ đang ngồi rồi ôm lấy thầy reo khẽ bên tai “Thầy ơi!”. Thầy chỉ lên cành phượng trên cao:
- Kìa! Con trông! Phượng đã có nụ rồi đấy. Đỏ như lửa!.
Sau kỳ nghỉ hè, người ta lại thấy một người trên chiếc xe đạp cần mẫn tắt đồng hướng đến trường phổ thông trung học cơ sở Bảo Thắng bên cạnh con sông Đào Nam Định quê tôi.
Thầy vẫn đạp xe! Cứ ngỡ là thầy của những năm đã xa./.
Hết.
NH(st) |