Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

Nhà cổ

Thương yêu nhà cổ ngay từ lần gặp đầu tiên. Như thể đó là ngôi nhà dành cho Thương. Thương hay tưởng tượng ra mình được bước chân vào đấy. Thương sẽ ngắm nhìn phòng khách được trang hoàng bằng bộ bàn ghế khảm trai. Ánh lửa trong lò sưởi bập bùng (có thể lắm chứ). Thương sẽ bước lên từng bậc thang gỗ, rồi đi dọc dãy hành lang dài hun hút. Chẳng biết cái gì đã khiến cho Thương nghĩ ra ngần ấy thứ. Tưởng tượng ra như thể giúp cho Thương thấy đỡ buồn hơn. Nhất là bây giờ, khi Khang không còn bên cạnh.

Khang cũng sống trên phố Nhỏ, cách nhà cổ một đoạn không xa. Hàng trăm lần bánh xe của Thương làm đám lá dâu da rôm rốp vỡ dưới mặt đường, mà có bao giờ Thương nhìn thấy nhà cổ? Lúc ấy, Thương đi với Khang. Lúc ấy, Thương còn bị cuốn vào bao nhiêu chuyện. Trường lớp, bè bạn, thi cử. Cả nhưng bức tranh với gam màu tối sáng. Cả tương lai đẹp mà Khang hay nhắc đến, khi hai đứa cùng đỗ vào Mỹ Thuật Hai đứa sẽ thành những hoạ sĩ tiếng tăm.

Lúc này, Thương chỉ có một mình.

Hôm Thương báo cho Khang mình chuyển khối, thi Kinh tế, Khang cứ lặng thinh không nói gì. Nhưng Thương biết vòng xe dưới chân Khang nặng trịch. Chắc Khang hình dung đến con bé Thương của hai năm trước. “Thương hứa, dù thế nào thì Thương cũng không bỏ cuộc giữa chừng”. Giá Khang cứ mắng mỏ, khiển trách, có lẽ, Thương sẽ không thấy buồn đến thế. Khang ơi, nếu Khang không giận, Thương cũng không thể nào vui được. Thương yêu hội hoạ lắm chứ. Tranh vẽ khiến cho Thương như tìm được chính mình. Thương biết mình muốn gì, cần làm gì mỗi khi cầm cọ. Thương thấy như mình sống bằng những hình khối, mảng màu. Biết làm sao, ba mẹ không muốn Thương làm hoạ sĩ. Giờ, Thương dồn hết tình cảm ấy cho nhà cổ.

Thi trượt, Thương ngạc nhiên khi thấy mẹ là người lên tiếng. Mẹ bảo: “Không đỗ thì sang năm thi lại. Sang năm không đỗ thì học dân lập, hay cao đẳng, trung cấp. Kiếm cái bằng là chính. Rồi tốt nghiệp ra làm công ty bố. Bố chẳng để mày đói đâu con ạ.”

Từ khi biết chuyện, Thương lúc nào cũng thấy mẹ lặng lẽ. Mẹ gắn chặt mình với ngôi nhà này, đến mức, con đường dài nhất mẹ đi là từ nhà đến chợ. Có những buổi tối, mẹ ra ngõ để trò truyện với xóm giềng. Câu chuyện cũng không gì khác ngoài áo quần bếp n

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Hoa Đồng Nội (23/03/2007)
Gia sư (16/03/2007)
Điều Ước (09/03/2007)
Nỗi buồn ơi bay đi (28/02/2007)
Hoa cúc tím (27/02/2007)
Những trang giấy trắng (22/02/2007)
Sài Gòn có vị ngọt đầu mùa! (21/02/2007)