Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

Mưa đầu mùa...

Cơn giông đến thật bất ngờ. Cái ngột ngạt cả ngày chợt loãng. Gió thổi tung bụi mờ đường. Gió giận dỗi bứt lá sấu,đuổi chúng về tận cuối con đường xa tắp. Gió thổi dạt mọi vật trên đường, cuốn bước chân người nhanh hơn. Đường phố bỗng vắng lặng, nhịp sống ồn ào như ngắt quãng. Dường như có điều gì sắp đi qua. Cho tới khi những giọt mưa đầu tiên đậu trên vai, trên tóc, một cảm giác nhẹ bẫng tràn về. Tháng tư đã đến mang theo cơn mưa rào đầu tiên mùa hạ.

Ta vẫn hiểu mình là một kẻ chẳng bao giờ biết bông phượng đầu tiên xuất hiện lúc nào, bằng lăng tím góc phố tự bao giờ và giường như tiếng ve sầu vẫnda diết thế, tự lâu lắm rồi. Không hiểu sao khi cơn mưa rào đầu tiên chợt tới thì ta nhớ. Chỉ khi có cảm giác nhẹ bẫng người sau một ngày hè oi ả, chỉ khi được cảm nhận hơi nước nồng nồng, ngai ngái xông lên từ mặt đất, chỉ khi được ngửa mặt lên trời, đón dòng nước mát lành xóa sạch mọi buồn lo, với ta mùa hạ mới thực sự bắt đầu.

Mưa đến,mang một mùa hạ trong vắt tiếng cười cho lũ học trò nghịch ngợm. Giờ đây, dẫu mưa chẳng còn mang cho ta một mùa hạ vô tư như thế, ta vẫn luôn cảm ơn người. Ta cảm ơn vì nguời đã cho ta chút vẫn vương thời sinh viên mơ mộng. Một chút thôi, đủ để ta không biến thành một kẻ điên khùng, đi đường không nhìn ai, chỉ ngửa cổ ngắm trời cho đến khi đâm sầm vào cột điện. Một chút thôi, đủ để trong tim ta luôn có chỗ cho một nụ hồng. Cảm ơn người, đã cho ta chút cô đơn. Một chútthôi, đủ để ta có thời gianđối diện với bản thân, không phải để tự dằn vặt mình hay người khác mà đơn giản chỉ để sống tốt hơn sau đó.

Mưa đến nhanh, ta và bạn dẫu có gò lưng cuống cuồng đạp vội cũng không thể trốn nổi cơn mưa đầu mùa hiếu thắng. Hai đứa như bao kẻ qua đường vội vàng nép dưới một mái hiên nơi góc phố. Chẳng ai mang theo áo mưa hay ô dù trong một ngày hè oi ả. Dẫu vậy người ta không buồn bực vì mất thời gian. Dường như ai cũng háo hức chờ đợi cơn mưa đầu mùa. Mưa mùa hạ dễ thương như cô bé hay hờn mà dễ dỗ. Mưa là thế, nhưng chỉ chút xíu thôi, đường phố sẽ xanh hơn, cho ta cảm thấy trong lành thanh thản. Ta và bạn đứng trú mưa nói cười toe toét, quay ngang ngửa ngắm đất trời, thò mặt sang mái hiên bên cạnh thích chí ngắm những người bất chấp mưa vội vàng phóng xe qua.

Rồi không hiểu sao cả hai cùng im bặt, mỗi đứa quay ngồi một góc. Đang là mùa thi, đứa nào cũng học như điên bù vào những ngày lười học trong năm. Đã thành cái lệ chẳng tốt đẹp gì, trong năm nhởn nhơ chơi nhiều hơn học, cho đến mùa thi mặt đứa nào đứa nấy xanh rờn, học thì chẳng còn biết trời đất. Thức đêm nhiều tới mức bất kỳ lúc nào có thể đều lăn ra ngủ. Chợt buồn cười sao mắt ta ráo hoảnh bây giờ. Bỗng thấy có cái gì đó rất lạ. Mùi hương đầy ắp không gian, kỳ lạ xốn xang đến nao lòng. Ta quay sang hỏi bạn Hương hoa gì lạ thế. Và chợt giật mình khi nghe bạn nói:

- Bây giờ mình nghĩ thật sự mùi Hoàng Lan dễ thương lắm, đặc biệt lắm và gần gũi lắm với mình...như là bạn vậy.

Chẳng biết bao lần khi còn học phổ thông ta và bạn cãi nhau về loài hoa như tên ta. Chỉ vì muốn trêu ta mà bạn cứ chê hoa hết lời, chê tới mức quên cả hương nồng nàn Hoàng Lan, để rồi đến một ngày ngẩn ngơ góc phố hai đứa chợt nhận ra mình đã ngu ngốc biết nhường nào.

Những giọt mưa vẫn nghịch ngợm như vơ ngựa chạy. Mưa tý tách theo tiếng nhạc Love story vọng sang từ quán cà phê bên đường. Ta rùng mình. Quái quỷ, tại sao ai lại bật bản nhạc này giờ đây? Quái quỉ, sao bạn và ta lại đứng đây, dưới mái hiên này trong hương Hoàng Lan, không hiểu sao tháng tư đã nở. Quái quỉ, ý ta muốn nói là tại sao lại có cảm giác này với bạn, cảm giác trong suốt bốn năm học chung ta chưa thấy bao giờ. Ta cảm thấy như ướt nhũn, như chết đuối trong tiếng nhạc và trong sự hiện diện của bạn, ngay tại đây, rât gần ta. Bạn quen thuộc ta thế sao hôm nay có gì mới mẻ. Bên cạnh bạn ta thấy mình sao nhỏ bé, bạn đứng ngoài che cho ta khỏi ướt, mắt nhìn ta dịu dàng. Chợt muốn nói với bạn một điều gì tốt đẹp. Nhưng chẳng biết nói gì. Có lẽ mọi lời nói ra đều vô nghĩa. Bạn đặt tay mình lên tay ta ấm nồng. Ta để yên cảm nhận hơi ấm truyền sang. Mắt như tràn ướt, ta sợ những giấc mơ pha lê mỏng tang sẽ vỡ tan khi cơn mưa chợt lặng. Nép dưới mái hiên nhỏ này ta cầu mong cơn mưa đầu mùa sẽ chẳng bao giờ dứt. Nhưng cơn mưa lướt nhanh, chợt đi bất ngờ như khi tới. Nhưng giấc mơ của ta vẫn còn đây, rõ ràng trong suốt hơn bao giờ. Cơn mưa qua đi, để mặc hai đứa đứng đó trong nồng nàn hương Hoang Lan, tóc ướt bết, áo quần loang lổ nước, ngỡ ngàng trước tình cảm mới lạ mà chẳng đứa nào dám định nghĩa là mối tình đầu.

Bất chợt hai đứa cùng cười vang, chẳng có nguyên do. Ta chỉ cho bạn tán lá xanh mướt cháy màu hoa phượng. Bạn bẻ cho ta một cành to. Ta đứng dưới dang tay đỡ, mùa hạ vương đầy trên tóc.

Sau cơn mưa chóng vánh, hai đứa lại vùi đầu vào mùa thi. Bài vở nhiều đến mức ta không còn nhớ thời gian và không cho phép mình được ngẩn ngơ nghĩ ngợi điều gì. Chỉ thỉnh thoảng ngồi trong góc thư viện hay trên giảng đường trường đại học nhìn vào trang sách,những dấu tích phân và xích ma bỗng nhòa đi trước mắt như những hình thù dễ thương nhất, ta chợt nhận ra những tháng ngày này đẹp đẽ nhường nào. Ta yêu những tháng ngày này, những tháng ngày bận rộn với mùa thi tưởng như chẳng bao giờ chấm dứt. Ta yên những nỗi buồnniềm vui nho nhỏ, dễ thương tuổi tới trường. Ta yêu những ước mơ viển vông, chẳng biết có bao giờ được thực hiện. Ta yêu những lúc cả lũ toe toét cười chẳng biết nguyên do, những trò nghịch ngợm quỷ quái trên lớp,những lúc ngồi thế này đây nghĩ ngợi lung tung về những chuyện không đâu. Yêu cảm giác bình yên sáng sáng đầu tóc rối bù vác cái bụng đói mềm tới cổng trường đại học. Và ta yêu những tháng ngày này vì có bạn bên ta...

Mùa hè đầu tiên của đời sinh viên qua đi. Thu đến trong màu cúcvàng da diết, tím gợn buồn thạch thảo nơi góc chợ. Thu về trong gió heo may lao xao tán lá, heo hút con đường và có khi nào lang thang trên phố,thu bất chợt ùa vào trong ta với hương hoa sữa dịu dàng.

Một năm học mới lại bắt đầu dưới vòm trời xanh ngắt với chút nao lòng bỡ ngỡ đầu thu. Giờ đây bất chợt có khi nào ngoảnh lạo, ta chỉ còn thấy mùa hạ ướt nhòa dưới làn mưa xiên. Ta hiểu tới giờ ta vẫn còn đẫm ướt cơn mưa đầu mùa. Và ta hiểu rằng sau này, dù bất cứ chuyện gì sảy ra, dẫu thời gian có qua đi, đã có một mùa hè, Hà nội phố nhỏ, sau cơn mưa đầu tiên của mùa hạ, có nốt nhạc lang thang tìm giọt nắng, phượng cháy nhòa trong ta, trong ai...

Cuối hè 1991
Gửi mùa thu bay đi

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Chuyện trẻ con (12/08/2007)
Gọi mùa thu bay đi (06/08/2007)
Có Một Mùa Hè (02/08/2007)
Hoàng Hạ (11/07/2007)
Tình bạn online (10/07/2007)
Con tàu chở tình yêu (07/07/2007)
Thầy vẫn đạp xe - Phần II (06/07/2007)
Thầy vẫn đạp xe (24/06/2007)
Mùa chim đồng (09/06/2007)
Tình Bạn (08/06/2007)