Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

Kẻ dự phần

MXAT - .... Là tôi, kẻ đã dự phần trong cái chết của em, vẫn cần mẫn với những dòng tâm sự, biết nói gì đây!

“Chị ơi em buồn quá”, “Buồn à? Buồn thì bắt chuồn chuồn”, “Đừng trêu nữa. Em buồn thật mà” … “Chị đã ngủ chưa”, “Chưa”, “Sao lúc nào em cũng thấy chán thế này nhỉ”, “Nói chị nghe coi”… Không thấy có thông báo tin nhắn đã đến nơi. Tôi nháy vào máy Khánh. Tín hiệu không liên lạc được. Ngủ rồi hay dỗi chị đấy. Thôi, mai tới cơ quan chị sẽ buôn. Tôi lại dán mắt vào màn hình vi tính.

Vừa đến tòa soạn cô Ngân đã dúi vào ba lô tôi cái phong bì. Người ta nhờ cô cám ơn mày vụ vừa rồi. Vụ nào nhỉ. Tôi ngớ người không hiểu. Con bé cháu cô tháng trước đến gặp mày ở tòa soạn đấy, tên là Hồng. À, ra là thế. Nó về nhà với mẹ rồi chứ. Ừ, mày ngọt nhạt thế nào mà từ khi ở chỗ mày về nó bỗng thay nết, đổi tính khiến mẹ nó cũng không tin nổi. Mẹ nó biết ơn mày lắm. Chưa biết xử lý thế nào với cái phong bì cám ơn thì chị Năm đã đập trước mặt tôi một lô thư từ.

Từ khi cô Thư đổ bệnh, ngoài nhiệm vụ viết bài cho trang giáo dục tôi còn phải kiêm thêm chuyên mục “Gỡ rối tơ vò”. Một chuyên mục có thâm niên của tờ báo. Qua mấy bức thư trả lời thấy tôi cũng biết mổ xẻ tâm lý ra trò, lại có cái nhìn cởi mở chứ không khắt khe, cứng nhắc như “những mẹ chồng” (chúng tôi thường gọi các cô thế hệ trước như thế) nên các cô chú động viên tôi cứ thử sức, mảnh đất đó không đến nỗi buồn tẻ đâu. Một công việc, theo tôi, chẳng oai phong gì so với việc làm một phóng viên đi đây đó. Nhưng tạm thời chưa có ai thay thế cô Thư thì mình làm, vậy thôi!

Rồi cô Thư nghỉ hẳn, những lá thư tâm sự người ta chuyển hết về bàn tôi. “Chị ơi, sao đời tôi khổ thế này…”, “Bao đêm rồi tôi không ngủ và tôi đã nghĩ đến bạn. Chỉ có bạn mới giúp tôi ra khỏi bất hạnh…”, “Cuộc đời tôi thế là tan nát rồi chị ơi…”… Những lá thư cùng một nỗi tuyệt vọng.

Việc của tôi là nghe thấu, chia sẻ và mở ra những hướng đi trên con đường có tên gọi niềm tin. Mới hay cuộc sống quanh ta không đơn giản chút nào. Mới hay không phải ai cũng được hưởng những thuận lợi như mình. Và… mới hay… quý biết mấy cái cuộc sống quá đối bình thường này.

Để giải phóng hết số thư chị Năm mang tới tôi phải ngồi xuyên trưa ”vắt” sang cả chiều. Quên mất việc sẽ gọi điện cho Khánh.

Khánh là con trai cậu Long. Cậu Long là em họ mẹ tôi. Em họ nhưng cũng không khác em ruột vì cậu Long ba tuổi đã mồ côi cha mẹ về sống với với ông bà ngoại tôi. Mẹ bảo cậu thông minh nhưng nghịch ngợm, lười học quá, nói thế nào cũng không ăn thua nên sau khi tốt nghiệp cấp ba cậu không học tiếp được nữa mà đi làm công nhân. Cậu yêu và cưới một người bạn của dì út.

Cậu Long trông phớt đời thế thôi nhưng sống tình cảm vô cùng. Sau khi cưới cậu và mợ đưa nhau vào Sài Gòn sinh sống. Thông tin qua lại chỉ là vài lá thư nhưng từ khi ở nhà mắc điện thoại cậu thường xuyện gọi điện về hỏi thăm mọi người.

Tôi, một đứa cháu gái rất ít khi gặp nhưng cậu vẫn chuyện trò thủ thỉ có khi hàng tiếng đồng hồ. Tôi than phiền chuyện học hành vất vả, cậu than nỗi cô đơn, thiếu vắng tình cảm anh em, họ hàng, quê hương. Cho nên dù mọi người nói cậu gàn, cậu say sưa tối ngày hay cậu thường gây sự, hục hặc với mợ thì tôi vẫn đặc biệt yêu quý cậu.

Tết năm đó cậu về quê cùng em Khánh. Khánh đang học lớp mười một nhưng nói năng suy nghĩ như một người từng trải, chín chắn lắm trong cuộc sống. Có lẽ vì em đọc nhiều. Những tác phẩm văn học, văn hóa, lịch sử nổi tiếng mà tôi còn mơ mơ, màng màng dù là sinh viên khoa văn, nhưng em thì đã đọc gần hêt. Đọc rất kỹ lưỡng. Vì thế dù hơn Khánh đến năm tuổi nhưng hai chị em bên nhau chuyện trò không khác gì “bằng vai phải lứa”.

Những ngày về quê, tôi đưa Khánh đi khắp các đình chùa, ra đồng bắt cá, mò hến. Cậu Liên bảo: “Giá được gần anh gần chị thế này thì Khánh cũng không đến nỗi lười học. Sách đọc thì say sưa nhưng đụng đến các môn học là như giật phải điện”…Tôi nhìn Khánh muốn phủ định lời cậu vừa nói thì Khánh cười khì: “Quê thích thế này mà mãi đến hôm nay ba mới cho em về!”.

Chị em quấn quýt bên nhau được mươi ngày thì Khánh theo ba vào Sài Gòn. Tôi ra Hà Nội tiếp tục năm cuối đại học. Hai chị em thường xuyên viết thư cho nhau. Tôi háo hức mỗi khi nhận được thư Khánh. Dù viết theo cách gì, viết như thế nào thì đọc xong lần nào tôi cũng bái phục thằng em láu cá, lắm trò của mình.

Nếu cũng chăm chỉ học như chăm chỉ đọc sách, chăm chỉ bày trò… thì chắc chắn em đã không bị trượt đại học. Niềm hy vọng mong manh của cậu, mợ thế là tan.

Chị yên tâm, em chỉ lêu bêu vài tháng. Ra tết, em đi nghĩa vụ quân sự ngay. Cậu Long hy vọng môi trường quân sự sẽ rèn giũa, tập cho Khánh nếp sống quy củ. Nhưng chỉ trong hai năm mà số lần bị phạt vì trốn ra ngoài, ngủ dậy muộn của Khánh lên đến hàng chục. Mẹ tôi bảo thằng Khánh giờ y như ba nó ngày trước! Tôi động viên Khánh vừa làm nhiệm vụ vừa cố gắng ôn thi, nếu không thi vào sỹ quan thì sau khi xuất ngũ thi vào đại học. Nể tôi, nó nhắn ba gửi vào cho nó ít sách vở ôn thi.

Trong một lá thư Khánh cho biết mẹ em đã chuyển công tác xuống Vũng Tàu để tránh chung nhà với ba. Hai người từ lâu không muốn sống với nhau nữa, nhưng vì em mà cố chịu đựng. Việc này tôi cũng biết đôi chút. Mợ tâm sự với dì Út: là cậu thương mợ nhưng không làm chủ được mình. Hôm nay say ngày mai ngất ngưởng. Mợ lo rồi Khánh sẽ bị ảnh hưởng bởi cách sống bê tha của ba. Mợ lo vậy nhưng mợ vẫn đi!

Ngày ra quân cả cậu và Khánh hỏi ý tôi giờ nên thể nào? “Thì ôn thi tiếp chứ làm gì bây giờ” - tôi khảng khái. Cậu bảo hay cho Khánh theo học một trường dạy nghề nào đó. Công nhân thì đã sao! Tôi gạt, tốt nghiệp đại học còn chẳng ăn ai nữa là một trường dạy nghề không tiếng tăm. Nhưng e Khánh nó không đủ sức và đủ quyết tâm, giọng cậu đầy lo lắng.

Một lần Khánh cũng nói rằng không phải em không chịu học mà là học mãi không vô nên chán! Nhưng chị đã động viên thì em cố vậy! Và tôi tin với một người thông minh, sáng ý như em nếu có ý thức thì việc thi tiếp đại học không phải là quá khó. Sai lầm của tôi chính là chỗ đó.

Khánh hỏi, chị có xấu hổ vì em không, chừng này tuổi rồi vẫn vô tích sự. Sao em hỏi một câu ngớ ngẩn thế. Vì các anh chị ở quê điều kiện khó khăn thế mà tất cả đều đỗ đại học ngon ơ. Ba nói ba xấu hổ vì có đứa con như em đấy. Tôi quát cậu tơi bời trong điện thoại. Cậu biết mình lỡ lời. Khánh bảo em có giận ba đâu. Em cũng thấy xấu hổ cho chính mình thật mà. Em vẫn đang ôn thi đấy thôi, tôi động viên. Thi nữa em cũng không đỗ đâu... Đôi khi, nhìn thấy cảnh giảng đường, em cũng thèm…ôi, cổng trường đại học cao vời vợi, Khánh cất giọng sến. Tôi đã thấy nỗi buồn đang đến.

Tôi không biết rằng em đã bị hỏng kiến thức cơ bản và rất khó để làm lại từ đầu. Sai lầm nữa của tôi là đã gạt đi tất cả những phương án cậu đưa ra, một mực cho rằng đại học là con đường vào đời duy nhất. Để rồi sau này tôi đã phải trả giá cho sai lầm này bằng những chuỗi ngày day dứt.

Cậu mợ mày thế là bỏ nhau thật rồi, mẹ tôi thở dài trong điện thoại, việc đáng lo nhất là thằng con thì không lo cho đến nơi đến chốn!…

Được ba sắm cho chiếc điện thoại, hai chị em lại tiếp tục chuyện trò. Khuya lắm rồi mà đèn vẫn báo hiệu, tôi biết ngay lại là tin nhắn của Khánh. Những tin nhắn ngẫu hứng. Khi buồn thê thiết, khi vài câu vô nghĩa. Thì buồn là phải rồi. Nếu tôi là Khánh tâm trạng tôi hẳn còn chán hơn nhiều. Nhưng cứ kêu mãi tôi chịu sao nổi. Những điều cần nói thì nói cả rồi. Vừa thấy cái tên của em đầu dòng tin tôi đã biết em sẽ nói gì, biết là cu buồn, cu chán nhưng tha cho chị đi cu ơi, chị đi làm cả ngày mệt lắm rồi, muốn nói chuyện, ừ thì ngày mai nhé! Chị ngủ đây!

Tít…tít..lại tin nhắn của Khánh. Chị đọc Rừng Na uy chưa? Không hiểu sao tự nhiên cũng thấy bực với nó quá, lại bắt đầu đây. Nhưng vẫn cố ghìm giọng mình lại, chị phải nghỉ, nói chuyện sau nhé. Một lúc sau không phải là tin nhắn nữa mà là những hồi chuông đổ dài. Kệ, tôi vớ điện thoại, đặt chế độ yên lặng .

Những âm thanh xôn xao của khu trọ vào mỗi buổi sáng đánh thức tôi dậy. Liếc đồng hồ, đã gần bảy giờ, lâu lắm rồi mình mới có một giấc ngủ thế này. Tôi khoan khoái đi ra bể nước. Xuất hiện những khuôn mặt mới. Những cô bé lên ôn thi đại học.

Một ngày mới đầy hào hứng.

Điện thoại đổ hồi…Mẹ tôi hốt hoảng. Con thu xếp vào Sài Gòn với cậu ngay... Thằng Khánh chết rồi. Lúc nửa đêm…

Sao chưa bao giờ tôi nghĩ việc này có thể xảy ra. Sao chưa một lần là em để thực sự hiểu những điều em muốn nói. Sao tối hôm đó tôi lại sợ hãi cái điện thoại đến thế, khi trước nay vẫn tự hào là người chị biết lắng nghe…Dồn dập những cuộc gọi cầu cứu bị chối từ… Em đã tuyệt vọng!?

.... Là tôi, kẻ đã dự phần trong cái chết của em, vẫn cần mẫn với những dòng tâm sự, biết nói gì đây!

                                                                               Phan Thị Thúy Hà

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

ĐƯỜNG VỀ QUÊ NGOẠI (26/08/2007)
Gọi mùa thu bay đi... (21/08/2007)
Mưa đầu mùa... (18/08/2007)
Chuyện trẻ con (12/08/2007)
Gọi mùa thu bay đi (06/08/2007)
Có Một Mùa Hè (02/08/2007)
Hoàng Hạ (11/07/2007)
Tình bạn online (10/07/2007)
Con tàu chở tình yêu (07/07/2007)
Thầy vẫn đạp xe - Phần II (06/07/2007)