Truyện cổ tích

(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …
(30/01/2008)
Tương truyền, khi vua Càn Long( Nhà Thanh) đi kinh lý Giang Nam vào đúng ngày 23 tháng Chạp, tới một thị trấn nhỏ ven hồ Động Đình. Các vị quan địa phương mời mấy vị đầu bếp có tiếng đến làm mấy mươi món hải vị, để mời vua ăn. Vua Càn Long ăn thấy ngon miệng, rất thỏa mãn liền xuống tận bếp hỏi đầu bếp:

HƯỚNG DƯƠNG THẦM LẶNG

MXAT - Người ta bảo "thầy có đôi kính ve chai và mái tóc xù xù". Thầy chẳng để ý, thầy vẫn lom khom cái lưng bước ra, bước vào phòng giáo viên như băn khoăn chuyện gì đó. Ai hỏi, thầy lơ, vờ như không nghe, vì thầy biết đằng sau những câu nói ngọt ngào ấy là những nụ cười hiểm hóc.

Tiết văn, thầy lề mề bước vào lớp, bọn học sinh lao nhao, thầy lật sách, cả lớp ngồi im vì biết lời giảng văn của thầy hơn xa mấy anh hướng dẫn viên, không nghe thì quá tiếc, bởi thầy không nhắc lại lần hai - đó là nét đặc biệt để thầy càng không giống ai. Lớp trưởng hỏi:

- Thưa thầy! Bài văn số hai thầy chưa trả.

Thầy đưa tay nhấc cái kính khỏi sống mũi, ngẫm một lát, thầy bảo:

- Ờ, thầy bận quá nên chưa chấm xong.

Hôm đó là ngày đẹp nhất của bọn học sinh trong giờ thầy vì thầy không ho một tiếng nào. Mọi bữa cứ dạy một đoạn, thầy xin phép ra ngoài, ho thật dài và khàn khàn như chứa nhiều tâm sự, cũng do thầy hút thuốc quá nhiều, nhiều hơn người ta tưởng, cứ châm hít vài ba hơi xong quẳng đi. Vài người đùa: "Chắc lương thầy không đủ tiền thuốc!"

Tháng 9, cuối mùa thu, mưa nặng hơn từng hạt, cái lạnh tê xương bắt đầu len lỏi vào từng phòng quẩn quanh mấy cô cậu học trò và cả thầy. Thầy có vẻ lạnh, từng nét phấn chậm và run hơn. Đơn giản vì thầy chỉ mặc cho mình chiếc áo len củ, củ đến mức ba, bốn năm nay người ta chỉ thấy thầy mặc mổi cái áo đó. Dù lạnh cho đến đâu!. Chốc chốc thầy lại ho, bọn học trò lại lao nhao ...

Ngày mưa tháng 10, chiếc xe thầy tuột xích trên đường đi dạy, lại ngay trên những đoạn đất đỏ ba gian mang một màu đỏ buồn buồn. Lốp xe thầy chìm trong đất, nhấc mãi không lên, chú lái xe tải đi ngang nhấn phanh làm cặp thầy bám đầy đất đỏ, Cả trên khuôn mặt thấm đẫm mồ hôi. Thầy bảo:

- Sao chạy ẩu thế, cẩn thận chứ! Mặc cho lái xe mất hút lúc nào không hay.

Ngày đó, bọn học sinh nghỉ tết, mừng rỡ vô cùng. Cũng từ ngày đó, thầy bắt đầu sinh bệnh, nhưng thầy vẫn cố lên lớp để dạy cho xong.

Hôm nay thầy bắt đâù bài dạy bằng hoa hướng dương:

- Hoa hướng dương cũng mang dáng dấp mặt trời, biết hướng thượng các em sẽ sống cao cả hơn. Tôi chỉ muốn nói thêm với các em điều này, không phải ánh sáng nào cũng từ mặt trời. Có phải những con thiêu thân nhầm lẫn không khi nó kết thúc cuộc đời dưới bóng đèn...? Khi cuộc sống bên ngoài còn nhiều tệ nạn. Có những ánh sáng ma quái của chốn ăn chơi, đua xe, hút chích, cờ bạc. Có những ánh sáng thôi miêm niềm tin của những tên bắt cóc...thì các em tuổi hoa đang ngồi đây, duy nhất là phải nhận thức và phải được giáo dục, như loài hướng dương kia, luôn biết nhận ra và hướng theo ánh sáng vầng dương thật sự ở trên cao...

Câu nói bị ngắt bởi những tiếng ho kéo dài của thầy, cô cậu học sinh ngồi lặng ngẫm nghĩ gì đó, đôi mắt sâu thăm thẳm... thầy lại ho và lần này có vẻ khiến thầy đau đớn!

Sau hôm ấy lũ học trò không còn thấy thầy nữa, có cô giáo mới vào dạy thay bọn chúng không còn thú vị như những ngày học trước. Ban giám hiệu bảo: "Thầy ốm xin nghỉ phép". Khoảng tuần sau đó, tin thầy mất lan ra toàn trường, bọn học trò có đứa khóc nức nở, có đứa bấu chặt môi im lặng vì sững sờ. Tin thầy quá đột ngột!

Sau giờ sinh hoạt, cả lớp kéo về nhà thầy. Qua hai con hẻm nhỏ, bọn chúng còn ngỡ ngàng hơn là xe hơi đậu chật đường cái, mà không phải là xe của phòng, của sở. Nhà thầy nhỏ, chen chúc từng đứa mới thấy ảnh thầy, đám tang thầy không có trống kèn vì thầy muốn thanh tĩnh, không ai rơi lệ mà lòng thắt từng cơn. Nhang dèn hương khói chẳng cần nhiều mà thầy vẫn sáng rõ từng nét mặt.

Chôn cất xong, bọn học sinh khám phá ra rằng những chiếc xe hơi ấy là của mấy ông tiến sĩ, giáo sư về viếng thầy. Đơn giản vì học vị của họ cũng từ thầy mà ra, từng cơn ho, điếu thuốc cũng bắt nguồn từ đó. Sự ra đi của thầy thật thanhthản, nó sáng ngời như hướng dương luôn hướng về mặt trời!

Lê Văn Giao

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

VALENTINE - CƯỜI LÊN NHA!!! (13/02/2008)
THẰNG VỒ (03/02/2008)
BÚP BÊ DỊ DẠNG (26/01/2008)
HOÀNG TỬ ẾCH - MIỀN QUÊ! (19/12/2007)
NHỮNG NGƯỜI THẦY GIÁO (19/11/2007)
ÁNH MẮT KHÔNG LỜI (18/11/2007)
TƯỜNG VI DẪN LỐI (16/11/2007)
CÂY CẦU NIỀM TIN (10/11/2007)
MẶT TRỜI SÁNG SOI (28/10/2007)
Đột kích (23/10/2007)