Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

Gọi mùa thu bay đi...

MXAT - Hồ tây một chiều thu. Những cơn gió heo may đầu mùa xua tan đi cái nóng ngột ngạt đã trở nên quen thuộc của một mùa hè oi ả. Hà nội dường như mơ mộng, suy tư và đáng yêu hơn. Gió heo may xua tan đi cả những lo toan vặt vãnh đời thường. Ta ngồi đây, một mình nơi quán nhỏ ven hồ. Ta ngồi đây, cô đơn, bàng hoàng khi tuổi 25 ập đến. Anh ở xa. Và ta không muốn ai quấy rầy ta lúc này. Chỉ một mình, nơi ta và anh thường ngồi những đêm hè lấp lánh sao trời, chờ đón những cơn gió mát lành mang đến chút hạnh phúc nho nhỏ, nơi ta và anhtừng chia xẻ những kỷ niệm đã có trong đời để bàn tay thêm chặt. Anh ở xa. Còn ta nơi đây một mình đơn côi nơi quán nhỏ đầy kỷ niệm. Ta nát lòng vì nhớ anh, vì những kỷ niệm cũ tràn về theo những cơn gió heo may lạnh lẽo đầu mùa. Những giọt nắng cuối ngày tắt lịm dần trên mặt hồ êm đềm sóng vỗ, nhường cho màn đêm bao phủ lên những bóng người mờ ảo phía ven hồ. Lòng ta buồn tênh. Chị chủ quán quen thuộc thấy ta lẻ loi nên ra trò chuyện. Nhưng ta miên man nghĩ đi đâu để chị chỉ ngồi một chút rồi lại để ta cô đơn một mình. Ta cảm ơn chị. Bởi lúc này đây hạnh phúc với ta là nôn nao với bao kỷ niệm về anh.

Những cơn gió heo may lướt nhanh làm xao động mặt hồ. Tiếng chuông chùa Trấn Quốc vang xa chợt nhớ những ngày xưa, ngày ta còn là cô học trò với những bông phượng thắm trên tay, trên tóc mỗi độ hè về. Ngày ấy, gió heo may và những chiều hoàng hôn buồn xa vắng cũng không làm ta vơvẩn sầu cô bé ngây thơ ấy. Vậy mà giờ đây ta đã 25, cái tuổi không phải đã già nhưng cũng không còn trẻ nữa. Ta thấy chạnh lòng. Ta đã lớn lên cùng với những chiều hoàng hôn màu xám, không anh.Gió heo may mang hơi lạnh hun hút phố phường. Ta thấy bưồn. Cứ mỗi khi gió heo may về cuộn theo lá vàng rụng đầy góc phố, ta lại thấy cô đơn với bao hoài niệm. Ta biết buồn từ lúc nào? Phải chăng từ lúc biết xao xuyến với ánh mắt người bạn trai cùng lớp, biết xôn xao với hương thơm khác lạ quả táo mèo vàng ươm đầy bao kỷ niệm tình đầu.

Tuổi học trò ta cô đơn. Chưa một ngày ta được vui trọn vẹn niềm vui của một đứa trẻ bình thường. Cho đến khi ta là sinh viên. Tan trường ta thường cùng lũ bạn thân lang thang nhặt những cánh hoa vàng không tên rụng xao xác ven hồ, ngắm nhìn những cánh hoa mờ phía xa xôi và chờ đón cánh buồm đỏ thắm có chàng hoàng tử đến đón mình. Phía chân trời xa xôi ảo mộng bầy sâm cầm chao liệng là cả thế giới thần tiên với ta ngày ấy. Anh không đẹp. Không đến với ta trên một cánh buồm đỏ thắm. Anh đến với ta giản dị như bông hồng trắng tinh khiết Anh tặng ta ngày anh nói lời yêu. Anh đến với ta nhẹ nhàng, nồng ấm lời ca Anh tặng ta chiều xưa ấy. Cám ơn lời ca da diết của Trịnh Công Sơn, cám ơn giọng ca Khánh Ly da diết, nồng nàn làm xôn xao trái tim người.Quả thật gió heo may đã về. Và chiều tím đang buông dần trên con đường Thanh niên quen thuộc của chúng mình. Và ta chợt thấy yêu Hà nội đến thế. Nhớ những ngày trên đất bạn, sao ta cô đơn vì thiếu vắng Hà nội, một Hà nội nhỏ nhoi, với bao kỷ niệm thân thiết trong đời. Sao cha mẹ sinh ta ra vào mùa thu. Có phải vì thế mà chưa khi nào ta vui trọn vẹn. Cho đến một ngày ta thấy anh thì anh lại rời bỏ ta đi xa...Bên ấy đông cũng đã về. Những bông tuyết đầu mùa có làm anh giá lạnh? Ta thương anh với bao lận đận trong đời. Ta cần Anh. Như giờ đây ta cần anh bên cạnh, lặng lẽ không nói, có cảm giác kề bên và nhìn ngắm Hồ tây chờ đón đông về...Bỗng nhiên ta chợt nhớ đến vòng tay mạnh mẽ của anh. Đôi khi, chỉ một vòng tay ấy đã là hạnh phúc.

Gió heo may xao xác mặt hồ. Những cánh buồm trắng cô đơn trôi dạt trời chiều. Thành phố lên đèn. Chợt nhớ Hồ tây một chiều thu ấy, ta có nhau. Những chiếc lá vàng cuối cùng thu rắc dây Hà nội phố nhỏ. Ta đã từng khóc thương cho một mùa thu vàng xa mối tình đầu. Ta và anh đều đã có một mùa thu. Và khi nó ra đi là cả hai khoảng trời trống trải. Anh nhìn ta không nói. Chỉ bàn tay vạm vỡ ôm vai ta thật chặt. Ta ấm lòng. Ta xin cảm ơn anh.

Ta mơ một ngày ta gặp lại anh. Lặng lẽ đến bên anh, ta nói:

-Em cần anh

Và ta biết, Anh sẽ trả lời ta giản dị:

-Anh cần em.

Ánh đèn quán cà phê bên đường chợt nhòe trước mắt ta. Tiếng du thuyền Hồ tây vang xa, reo rắt nỗinhớ cồn cào. Ta nhắm mắt lại, cho cơn gió lạnh đầu mùa lướt qua để lại cảm giác mát lạnh dễ chịu. Ta mơ theo làn gió ấy, ta đến bên anh, ôm lấy đôi vai thân quen mạnh mẽ ấy, đem lại chút hạnh phúc nhỏ nhoi cho người đàn ông của mình.

Tiếng hát Khánh Ly vang xa từ quán nhỏ ven hồ.

Vâng, hãy để cho những cơn gió heo may ấy gọi mùa thu bay đi...

Hà nội, đầu hè 1993   
Gọi mùa thu bay đi
    

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Mưa đầu mùa... (18/08/2007)
Chuyện trẻ con (12/08/2007)
Gọi mùa thu bay đi (06/08/2007)
Có Một Mùa Hè (02/08/2007)
Hoàng Hạ (11/07/2007)
Tình bạn online (10/07/2007)
Con tàu chở tình yêu (07/07/2007)
Thầy vẫn đạp xe - Phần II (06/07/2007)
Thầy vẫn đạp xe (24/06/2007)
Mùa chim đồng (09/06/2007)