Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

CŨNG VÀO CHIỀU THU

MXAT - Lớp cấp ba tổ chức họp mặt vào một ngày gió mùa thu dịu ngọt đang tràn ngập từng góc phố và đậu nhẹ trên những hàng cây. Sắp gặp lại bạn bè thân, hỏi thăm tình hình, khoe chiến tích và cả để biểu dương lực lượng, lòng tôi chợt nao nao.

Thấp thỏm từng ngày như những đứa trẻ mong chờ nghỉ hè sau đó lại bồi hồi đợi trung thu nơi có ánh trăng vằng vặc sáng, rồi lại khắc khoải đón xuân về, tết đến. Riêng tôi mùa thu luôn là mùa để lại bao xao động trong tầm hồn còn mỏng manh ngổn ngang những nghĩ suy vụn vặt. Mùa thu là mùa khai trường, mùa mà cơn gió nhẹ mang lại sự sảng khoái trong từng hơi thở để rồi mỗi khi nhớ về trong tim cứ từng giờ khắc khoải chờ mong.


Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Tôi đến nơi họp lớp thì gặp Trung, lẩn quất những bối rối nhưng rồi gắng giữ thái độ bình thản để hỏi chuyện bình thường và lại thoáng rung động hồi tưởng những kỉ niệm đầu đời, một thời từng là lẽ sống của mình bên tình bạn tuổi học trò. Là học sinh giỏi nên Trung ngồi cạnh đã giúp việc học tập của tôi tiến bộ nhiều. Sự gán ghép của bạn bè khi Trung hay qua nhà đón tôi đi học khiến tôi thấy ngài ngại vì thực bụng tôi rất mến Trung nhưng e rằng nhiệm vụ chính giờ là học và còn tình bạn của hai đứa. Thế rồi hôm đó Trung đưa tôi về như mọi khi và muốn dạo bộ cùng tôi một lát. Tự nhiên tôi thấy bạn khang khác, lúng túng, ngượng ngịu. Bất thần, như lấy hết can đảm, Trung nắm tay tôi, nói thật nhanh như sợ không đủ hơi để diễn tả hết lời: “Là bạn gái của mình, nhé!”. Tôi gắng bình tĩnh để nói điều mình khắc khoải bấy lâu. Đó là hai kì thi quan trọng. Trung nhìn thẳng vào mắt tôi nói vẻ dứt khoát: “Bạn sẽ không phải thất vọng về mình đâu”.

Tôi mỉm cười, đặt hết niềm tin nơi bạn. Đôi khi tự nghĩ tôi không dám mạo hiểm bởi “Tình yêu là duy nhất còn những cái tương tự thì vô vàn”, tôi cũng không dám đổi tình bạn thân được vun đắp bao nhiêu năm lấy cái mà mình chẳng thể nắm rõ hay biết được nó là cái gì. Những suy nghĩ miên man tạm lắng xuống khi mà Trung luôn giữ lời hứa, bạn học thật chăm chỉ và thường quan tâm những lúc tôi khó khăn hay gặp chuyện buồn. Bạn cho tôi cảm giác không bị bỏ rơi trên thế giới này, có thể nói động lực giúp tôi thi đỗ đại học năm đó chính là Trung. Tôi chọn trường phù hợp với khả năng nên thành công. Trung thì không. Đành an ủi bạn “Học tài thi phận”. Ngày tôi nhập học, bạn tặng tôi bức tượng một nữ cử nhân cùng lời chúc “Thành đạt”. Sau đó thì tránh mặt, tôi biết bạn mặc cảm vì thấy thua kém nên xấu hổ với tôi. Dù Trung thừa biết tôi không đời nào nghĩ thế. Vẫn viết thư và động viên bạn nhưng không thấy hồi âm khiến lòng tôi trống rỗng chỉ chứa muộn phiền.

Năm sau Trung đỗ. Cả hai đều không đủ tự tin để nhắc lại chuyện hồi đó. Tôi nhủ thầm để nén lòng mình “Chỉ thời gian mới biết được tình yêu đích thực”. Vậy là đã chứng minh được một điều: Mình và Trung luôn là bạn tốt, thoảng hoặc giây lát cảm nhận con tim như đang phản kháng dữ dội nhưng rồi ý nghĩ đó khiến nó trấn tĩnh vì được vỗ về.

Tôi vào đại học, trong lòng không ghi dấu thêm bóng hình nào. Việc học tốt đẹp như một sự bù đắp cho con tim đang cô đơn của tôi. Chúng tôi thi thoảng mới liên lạc, cảm giác thờ ơ và trống trải vẫn thường trực khiến tôi nhớ Trung khi mỗi ngày đến lớp, dọc con đường quen thuộc tôi như tìm thấy mình ngày nào, nơi có bàn, ghế và bạn bè thân thương cùng hàng cây đứng rì rào, đón gió, rồi nhìn lại giờ đây vẫn một hình, một bóng bỗng dưng thấy bâng khuâng khôn tả. Đã bao mùa thu lẳng lặng đến rồi lại khẽ nhón chân đi. Giờ cũng đang là mùa thu.

Buổi họp lớp tan, tôi định gọi anh trai đến đón thì Trung ngỏ ý để bạn đưa về. Chúng tôi tạt xe vào một quán nhỏ.

- Nhớ quán này chứ?

- Nhớ! Sinh nhật Trung, bọn mình vào đây. Trung hát bài “Vẫn yêu dại khờ” tớ khen hay thế là bạn hứng chí thâu luôn vào băng đài tặng. Tớ vẫn giữ.

- Sau đó tớ không dẫn ai đến nữa. Đi cùng người khác vào nơi đầy kỉ niệm thế này tự nhiên thấy trơ khấc. Lạ thật! Ngày ấy tớ quá ngốc phải không?

Trung đưa mắt nhìn xa xa. Giọng buồn bã:

- Cuộc đời tớ là một chuỗi các sai lầm. Bắt đầu từ ngày biết kết quả thi đại học. Sao lúc đó tớ dũng cảm nói với bạn rằng tớ sẽ phấn đấu? Tớ nghĩ bạn sẽ coi thường hoặc nhìn tớ với ánh mắt thương hại, tâm trạng đó cứ giằng xé để rồi không dám nhìn thẳng vào mắt bạn. Hèn nhỉ!

Tôi cố nén tiếng thở dài:

- Còn tớ tự trách mình đã chưa hiểu bạn và không thể ở bên động viên. Khi bạn đỗ thì tớ cho rằng có lẽ hai đứa đã ngộ nhận, đâm ngại ngùng. Giờ mọi chuyện đã trở thành quá khứ yên bình.

Tôi quay sang bỗng như gặp lại Trung ngày nào, vụng về cầm tay tôi ngỏ lời. Quả nhiên Trung khẽ nói:

- Cho Trung một cơ hội nữa nhé.

Không hiểu sao lúc đó tôi tỉnh táo lạ kỳ. Một suy nghĩ vụt qua rất nhanh. Tôi đâu tính toán gì, mà chỉ nhớ lại.

- Chúng ta đã không can đảm vượt qua từ đầu, ai dám cam đoan rằng nếu có khó khăn xảy ra hai đứa sẽ có thể tiếp tục cố gắng, tất nhiên cũng vì “Đã là bạn thì suốt đời là bạn”. Hãy gìn giữ cho nhau những tình cảm trong sáng và thiêng liêng đầy nhiệt huyết của thời hoa niên tươi đẹp. Thế thôi!

Rồi tôi giục Trung về.

Gió thu bỗng dưng mang đến cảm giác lành lạnh đến gai người. Tôi nhắm mắt và khẽ khàng tự nắm lấy bàn tay mình tìm hơi ấm và để suy nghĩ về những việc vừa xảy ra. Trời thu se se lạnh nghe như mùa đông đang về, cho tôi nhớ cái ngày đầu ngỡ ngàng, lặng lẽ rời quê hương đến thủ đô miệt mài học tập. Cũng buổi chiều thu đìu hiu trong gió heo may, sân ga buồn đưa tiễn bước chân tôi xa nhà để mở ra một cuộc sống mới, phải tự lập khi bên cạnh thiếu giọng nói trầm ấm, ngọt ngào mang bao tình thương của mẹ, không có cánh tay rắn rỏi tràn đầy yêu thương của bố luôn khích lệ, động viên và đâu còn ánh mắt chứa chan cảm xúc của bạn gửi trao ngày nào. Tôi đã rất quý mến và nhớ đến Trung nhưng... Vẫn chỉ có bóng tôi lẻ loi in trên suốt đường dài. Hôm đó và cả hôm nay tôi thực sự biết rằng tôi và Trung sẽ chẳng thể đi xa hơn một tình bạn.

Thiều San Ly

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Niềm vui của mẹ (16/09/2007)
Quê nhà thương nhớ (10/09/2007)
Kẻ dự phần (2/09/2007)
ĐƯỜNG VỀ QUÊ NGOẠI (26/08/2007)
Gọi mùa thu bay đi... (21/08/2007)
Mưa đầu mùa... (18/08/2007)
Chuyện trẻ con (12/08/2007)
Gọi mùa thu bay đi (06/08/2007)
Có Một Mùa Hè (02/08/2007)
Hoàng Hạ (11/07/2007)