Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

BÚP BÊ DỊ DẠNG

MXAT - Mây cảm thấy mắt mình cay cay. Phải, phải thương lấy em! Đã không biết bao nhiêu lần Mây nghe mẹ nói điều đó. Nhưng…Cứ mỗi lần Mây nhìn thấy em là mỗi lần Mây cảm thấy khiếp hãi, từng lỗ chân lông trên người Mây co rúm lại, run lên bần bật…

Mẹ ở trong phòng gọi với ra:

- Mây, con đi đón em giúp mẹ nhé! Hôm nay mẹ mệt quá…

Mây đáp vọng vào:

-Ứ ừ, con không đi đâu. Mẹ đừng bảo con, con không thích!

Tiếng mẹ cất lên nặng nhọc:

- Ba con với em My về nội rồi. Giờ ở nhà chỉ có hai mẹ con, không nhờ con thì mẹ biết nhờ ai? Thương lấy em con à…

Mây cảm thấy mắt mình cay cay. Phải, phải thương lấy em! Đã không biết bao nhiêu lần Mây nghe mẹ nói điều đó. Nhưng…Cứ mỗi lần Mây nhìn thấy em là mỗi lần Mây cảm thấy khiếp hãi, từng lỗ chân lông trên người Mây co rúm lại, run lên bần bật…Như thế thì  thử hỏi làm sao mà Mây có thể gần gũi để chăm sóc, thương yêu em được?

Mây nhớ hồi em mới được sinh ra đã nghe mọi người nhắc đến bệnh Đao (DOWN)- một căn bệnh do rối loạn nhiễm sắc thể gây ra. Mẹ khóc ngất khi biết điều đó. Còn Mây, Mây thấy sợ và xấu hổ với bạn bè khi có đứa em trai dị dạng như thế. Cái đầu của em chỉ lơ thơ vài sợi tóc mỏng được gắn trên một cái cổ ngắn. Các ngón tay, ngón chân thì to bè, ngắn tũn. Da em trắng bệch, nổi gân xanh lè. Đặc biệt, cả khuôn mặt em toát lên một vẻ ngây dại khác thường: cái mũi tẹt không thấy sống, cái miệng trề với cái lưỡi dày luôn thè ra ngoài, đôi mắt thì xếch lên cứ đong đưa trông phát khiếp. Mây còn thấy sợ huống chi những đứa bạn của Mây. Khi trông thấy em, có đứa đã hét toáng lên, lần sau không dám đến chơi nữa. Tụi nó nói em là con búp bê dị dạng. Mây ghét em, em khiến người khác sợ hãi, khiến Mây không có bạn đến chơi nhà.

Năm nay, em đã 5 tuổi, Mây cũng đã vào học lớp 8 nhưng Mây vẫn chưa quen với sự có mặt của em trong nhà mình. Mây chưa một lần  bế bồng hay ôm ấp em, tất cả những việc đó đều do em My đảm nhận khi bố mẹ bận việc. Ngoại hình đã vậy, trí não em cũng có vấn đề. Em không nói được một câu nào cho ra hồn, cứ ư… a… ngắc ngứ trong cổ họng những âm thanh vô nghĩa. Em My nói:“Chị để ý thì sẽ hiểu được em muốn nói gì, chỉ không rõ một chút thôi!”. Mây cũng không rõ điều đó vì có bao giờ Mây thử nói chuyện với em đâu… Mây chỉ hiểu rằng Mây rất ghét em, lúc nhỏ thì tại em là con búp bê dị dạng, lúc này thì tại em hay phá đồ đạc, làm ồn, vẽ bậy và còn làm những hành động kì quặc khi có khách đến nhà,…

Tiếng dắt xe lịch kịch của mẹ cắt ngang dòng suy nghĩ của Mây. Mẹ đang ốm… Mây từ trong phòng chạy vội ra, đón lấy xe từ tay mẹ, nói nhanh:

- Mẹ vào nhà nghỉ đi, để con đi đón em cho!

Hơi ngạc nhiên, mẹ dịu dàng hỏi:

- Thế con biết em học ở đâu chưa?

- Dạ…không ạ! Con xin lỗi… - Mây rụt rè đáp. Một cảm giác xấu hổ tràn ngập trong lòng Mây. “Là chị mà Mây khôngbiếtem mình đang theo học ở chỗ nào…”

- Con đến trường dành cho trẻ em khuyết tật, đường Bùi Thị Xuân, số…con nhé!

Mây đạp xe theo lời chỉ dẫn của mẹ, chiều cuối năm, gió từ mặt dòng Hương Giang thổi hắt lên con đường cho cảm giác mát nhẹ nhàng. Mây dừng xe trước cổng trường của em. Lũ trẻ đang chơi ngoài sân. Một sơ có gương mặt phúc hậu đi ra, khẽ gật đầu chào Mây. Sau khi biết Mây đến đón em, sơ gọi:”Lâm, có chị tới đón nè con..” Mây thấy từ đằng xa, em đang chơi đu quay liền chạy ra mừng rỡ reo: “a…ị…!” Tiếp đó, em chạy vào lớp lấy cặp sách rồi quay ra, vòng tay lễ phép chào sơ trước lúc về. Sơ nói với Mây: “Các em ở đây, đứa nào cũng thật thiệt thòi, tội nghiệp lắm!  Mình cố bù đắp cho các em đỡ cô độc cháu à!”

Chào sơ ra về, Mây lại thấy mắt mình cay cay, những lời nói của sơ khiến Mây thương em đến lạ… Suốt bao năm qua, Mây chẳng làm nổi gì để bù đắp cho em…

Nguyễn Hoàng Diệu
13/125 Đặng Văn Ngữ
TP. Huế

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

HOÀNG TỬ ẾCH - MIỀN QUÊ! (19/12/2007)
NHỮNG NGƯỜI THẦY GIÁO (19/11/2007)
ÁNH MẮT KHÔNG LỜI (18/11/2007)
TƯỜNG VI DẪN LỐI (16/11/2007)
CÂY CẦU NIỀM TIN (10/11/2007)
MẶT TRỜI SÁNG SOI (28/10/2007)
Đột kích (23/10/2007)
CÒN ĐÓ NIỀM TIN VÀ HI VỌNG (11/10/2007)
TỰ HÀO VỀ BỐ (06/10/2007)
Diều và gió (01/10/2007)