Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

8/3 viết cho ngoại

MXAT - Ngoại thân yêu, ngày 8/3 đã đến rồi! Lẽ ra con phải về bên ngoại tặng chongoại những bông hoa đẹp cùng những lời chúc hay nhất! Nhưng giờ đây con ở cách ngoại xa quá, nửa vòng trái đất. Con đi học xa. Ngoại thường nói: món quà lớn nhất mà con tặng ngoại đấy là con khoẻ mạnh, học giỏi.

Và con luôn cố gắng hoàn thành và tốt món quà đó để tặng ngoại trong ngày trở về. Giờ đây, ở bên xứ sở xa xôi con cũng chỉ biết chúc mừng ngoại qua những dòng tâm sự này. Con biết ngoại đã chịu nhiều đau khổ nuôi con khôn lớn (con mồ côi ba mẹ từ nhỏ.) Con lớn lên trong vòng tay yêu thương của ngoại, ngoại đã làm tất cả những điều tốt đẹp cho con. Con không muốn và không bao giờ muốn ngoại buồn, dù chỉ là một chút vì con hay vì bất kỳ một lý do nào khác.

Ngoại ơi, hơn bao giờ hết, lúc này con mong muốn ngoại được khoẻ mạnh, sống lâu muôn tuổi. Con muốn, mỗi khi có ánh bình minh, ngọai chào ngày mới với nụ cười thật tươi, một niềm vui rạng rỡ.

…Đã bao đêm con chợt tỉnh giấc thấy ngoại ngồi lặng lẽ nhìn con, ngoại khóc thầm. Con biết, ngoại đã đau, đau đến tận cùng, ngoại đã sống trong nỗi buồn và cô đơn, cô đơn cũng tận cùng. Ngoại đã mất đi người chồng và người con gái, con rể (ba mẹ tôi)mà ngoại rất yêu thương. Và những tình yêu thương chồng và con đó ngoại đã dành hết cho con - đứa cháu của ngoại. Vì con ngoại đã làm lụng rất vất vả mong muốn con bằng bạn, bằng bè.

Con yêu và thương ngoại nhiều lắm. Con đã tự thầm hứa phải cố gắng học thật giỏi vì đấy cũng là niềm mong mỏi nhất của ngoại đối với con. Ngoại cũng đã rất tự hào về con với bà con lối xóm. Nhà mình nghèo, và con ý thức được rằng chỉ có học mới giúp mình thoát khỏi cái nghèo, giúp ngoại bớt khổ.

Ngoại ơi, mỗi lúc khó khăn con luôn nghĩ về ngoại để vượt qua vì những khó khăn của con là quá nhỏ bé so với những gì mà ngoại đã trải qua. Và con đã trưởng thành hơn sau mỗi khó khăn đấy. Hay những lúc vui bạn, vui bè con nghĩ đến ngoại đang cô đơn, mỏi mòn nhớ con nơi làng quê thân yêu. Những lúc đứng trên bục vinh quang của nhà trường, con ước có ngoại bên cạnh để chia sẻ niềm vui…

Mùng 8/3, từ phương xa con xin tặng những niềm vui cũng như nỗi buồn con đến ngoại. Ngoại hãy khoẻ mạnh và vui nhiều ngoại nhé! Vì con - đứa cháu của ngoại.

Hồng Hoa

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Bài học cho con (07/03/2008)
Những vòng xe vì môi trường (06/03/2008)
“Mì chính cánh” tất bật ngày 8/3 (06/03/2008)
Tình bạn và tình yêu (06/03/2008)
Học trò miền núi sống thử (05/03/2008)
Biển, nỗi nhớ và em (05/03/2008)
Tuyệt chiêu lấy điểm với phái yếu (04/03/2008)
...Mùi của nắng! (04/03/2008)
Mới mẻ hơn với jeans (04/03/2008)
Khi sinh viên không lo học hành (03/03/2008)