Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

Siêu thuốc cháy

MXAT - Ngồi trong phòng trọ học bài tôi bỗng không tập trung khi thấy có mùi hương lạ bay từ đâu tới. Dường như là mùi vị rất quen thuộc nên tôi mới thấy nao nao lòng đến vậy. Một lát sau tôi nhận ra đó là mùi hương từ siêu thuốc bắc phòng bên đang sôi. Cũng khá lâu rồi tôi mới được thưởng thức cái “hương vị” ấy, nó làm tôi nhớ về tuổi thơ với những siêu thuốc của mẹ.

Ảnh minh họa

Tôi cũng không còn nhớ rõ mình gắn với mùi hương đó từ khi nào, chỉ biết lúc còn nhỏ rất nhiều lần mẹ sắc thuốc uống. Mẹ bị đau lưng và thấp khớp, mẹ uống nhiều loại thuốc nhưng nhiều nhất vẫn là thuốc bắc.

Những buổi được nghỉ học, ở nhà làm bài tập tôi luôn được mẹ giao nhiệm vụ trông cái siêu thuốc trên bếp cho mẹ. Lần nào đi mẹ đều dặn đi dặn lại là học hay chơi cũng phải chú ý đến siêu thuốc cho mẹ, không được để nó cạn nước. Mẹ vẫn hay nói: “Người ta bảo đã sắc thuốc bắc mà cháy thì khó khỏi bệnh lắm”. Tôi nghe mẹ dặn không lọt từ nào, nhìn mẹ những hôm đi làm đồng về ăn bữa cơm đứng ngồi cũng khó khăn tôi rất mong mẹ khỏi đau để không phải uống thuốc nữa. Vậy mà nhiệm vụ mẹ giao tôi đã không hoàn thành tới 2 lần.

Lần đầu tiên là do tôi mải chơi với tụi bạn ngoài ngõ không nhớ gì tới cái siêu thuốc nữa. Tới lúc chơi chán chạy vào bếp thì siêu thuốc đã khét lẹt rồi. Lần đó tôi đã giấu mẹ, tôi hí hoáy cạo cái đám thuốc cháy đen ở trong siêu ra rồi lại bỏ chỗ chưa cháy vào đun tiếp. Tôi giấu vì sợ mẹ mắng và hơn hết là trong ý nghĩ non nớt của mình, tôi sợ mẹ biết thuốc cháy sẽ không khỏi bệnh được.

Lần thứ hai cũng là lần cuối cùng tôi không thể nào quên. Đó là hôm mẹ tôi đi làm về sớm, tôi đang nghiền ngẫm cái đống bài tập cô giáo cho. Mẹ vào bếp thấy siêu thuốc không còn ít nước nào trong siêu. Mẹ không hề đánh tôi một roi nào mặc dù rất giận nhưng đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi thấy mẹ khóc. Mẹ bảo mẹ không buồn vì siêu thuốc cháy mà mẹ buồn vì tôi đã không nghe lời mẹ. Tôi rất ân hận và không bao giờ cho phép mình lặp lại chuyện đó nữa, cũng từ đó tôi thấy mình sống có trách nhiệm hơn. Những lần sau đó mẹ bảo trông thuốc là tôi mang ngay cuốn sách xuống ngay cạnh lò than học. Có lẽ từ đó tôi yêu cái mùi thơm của những siêu thuốc.

Đã nhiều năm trôi qua, bệnh của mẹ vẫn không thể khỏi. Các bác sỹ đều nói do trước đây mẹ không chữa kịp thời, rồi mẹ làm nông nghiệp vất vả nhưng mỗi lần ngửi thấy mùi thuốc bắc ở đâu trong đầu tôi cứ chợt nghĩ đến câu nói : “ thuốc cháy là khó khỏi bệnh lắm”.

Bây giờ mẹ ít thuốc bắc, mỗi lần đi đâu nghe nói có thuốc trị đau lưng, đau khớp tôi cố tìm đến mua về cho mẹ. Mẹ không còn nhớ gì đến siêu thuốc cháy ngày xưa còn tôi vẫn nhớ và luôn thấy mình có lỗi với mẹ.

Thu Huyền

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Sự "xấu tính" giết chết teen... sống đẹp! (11/03/2008)
Giữ lại chút gì mười tám (11/03/2008)
"Xe ruồi" - Mốt chơi của 9X (10/03/2008)
Cô gái "buôn" chuyện người lớn (10/03/2008)
Thi vào trường nào để vừa học, vừa đi làm? (10/03/2008)
8/3 viết cho ngoại (07/03/2008)
Bài học cho con (07/03/2008)
Những vòng xe vì môi trường (06/03/2008)
“Mì chính cánh” tất bật ngày 8/3 (06/03/2008)
Tình bạn và tình yêu (06/03/2008)