Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

Khu tập thể ngày ấy

MXAT - Âm thanh vừa lạ vừa quen giữa tinh mơ sáng - tiếng ò ó o của chú gà trống nhà ai đang vang lên. Cái âm thanh ấy làm nó chợt nhớ lại một thuở, cái thuở mà nhà nhà nuôi gà làm kinh tế trong khu xóm.

Xóm nó là xóm công nhân viên chức, nên việc tăng gia sản xuất là “mốt” của mỗi nhà. Vì hầu hết các gia đình đều không thể sống bằng những đồng lương công nhân viên còi cọc. Và vì vậy việc kiếm việc làm thêm là dĩ nhiên.
       

Những hàng hoá bố mẹ buôn bán có vẻ khấm khá, nên trẻ con có nhiều đồ chơi hơn, rồi những bộ quần áo mới khiến những đứa trẻ hàng xóm có vẻ ghen tỵ. Trẻ con thì hay ghen tỵ với những thứ mình không có, chúng đòi bố mẹ mua cho bằng được, mặc dù biết nhà mình không thể nhưng… chúng vẫn là bạn, vẫn cùng nấu cơm trong những bộ nồi cơm bằng sắt, vẫn cùng nhau đi tắm trộm trong bể nước ăn của cơ quan, cùng nhau bị phạt mỗi lần nói dối, cùng nhau đi ăn trộm linh tinh.

Nhịp sống lúc bấy giờ dường như sôi động hơn, náo nức hơn khu số 3 bây giờ….

Giờ, đất nước mở cửa, hội nhập đã đến, qua rồi cái thời bao cấp. Cuộc sống mọi nhà có vẻ đồng đều hơn, khu tập thể im ắng hơn trong những ngày cuối tháng cắp giá đi vay gạo. Khu tập thể có vẻ nề nếp, trật tự hơn. Nhà nhà có điều kiện, ti vi, tủ lạnh… rồi việc học tập của lũ trẻ có vẻ bận rộn hơn, vì đất nước trong thời kỳ hội nhập cần người giỏi thì mới nhập hội được, vì vậy lũ trẻ có vẻ ít gặp nhau hơn…

Thời gian trôi, lũ trẻ lớn dần lên, mỗi đứa một nơi: đứa đi học, đứa theo gia đình đi làm ăn xa, đứa đi làm… Chúng chỉ để lại đây những kỷ niệm tuổi thơ, để lại đây chút ngây thơ vụng dại, để lại trong lòng mình chút bâng khuâng chợt lại nhớ về...gà gáy ban sương, tiếng kêu râm ran đòi ăn mỗi chiều về...

Bảo Ngọc

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Wifi nhà trọ - sinh viên "trăn" (14/03/2008)
Sinh viên “dừng yêu” thời tăng giá (13/03/2008)
Em tui và Pets (13/03/2008)
Đi qua mối tình đầu (14/03/2008)
Teen đi BMX (12/03/2008)
Tôi là nhân viên kinh doanh (12/03/2008)
Sự "xấu tính" giết chết teen... sống đẹp! (11/03/2008)
Giữ lại chút gì mười tám (11/03/2008)
Siêu thuốc cháy (11/03/2008)
"Xe ruồi" - Mốt chơi của 9X (10/03/2008)