Truyện cổ tích

(19/10/2008)
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
(10/10/2008)
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
(04/06/2008)
Thời xưa, ở làng Chử Xá, có hai cha con Chử Cù Vân và Chử Ðồng Tử, nhà nghèo đến nỗi phải chung nhau một cái khố, hễ ai đi đâu thì đóng. Cù Vân bị ốm nặng, khi sắp chết, dặn lại con rằng:
(13/02/2008)
MXAT - “Ngày xưa, có một chú chim én vì ham chơi nên trốn bố mẹ thử vượt biển cùng các bạn chim hải âu. Đang bay giữa biển, đùa vui cùng nắng, gió và sóng thì chim én và các bạn hải âu gặp phải một cơn cuồng phong dữ dội. Chim én chao đảo rồi bị thổi đi …

Đi qua mối tình đầu

MXAT - ”Ngày xưa” – hai chữ ấy tưởng chừng trong em thời gian đã phủi bụi mờ. Nhưng không, một bóng ai đi qua giống anh lại đan nên nỗi nhớ trong em về anh, về những ngày xưa ấy…

Thời gian không đợi chờ ai, quay đều theo quĩ thời gian nó có và điều đó là vô tận. Tôi hay chiêm nghiệm điều đó, những ngày tôi và anh bên nhau, tôi mơ mộng những kỷ niệm là mãi mãi…

Những làn gió vô tình lùa qua mái tóc trên đường đi học làm em nhớ quá cái không khí se se của những ngày cuối đông ở miền cao nguyên – quê hương của em và anh.

Ngày ta quen nhau, em là cô nữ sinh cấp ba, ngô nghê và vụng dại. Anh nói anh yêu điều đó ở em.

Em lãng đãng mỗi sớm mai đến trường, em yêu biết bao không gian man mác của cuối mùa xuân, bầu trời xanh ngắt không gợn chút mây, những cây phượng trong sân trường đang bắt đầu những chồi lá non cho kịp mùa hè về. Em đã để hồn mình lang thang ra khỏi bốn bức tường lớp học, khỏi những bài vở chất chồng của năm cuối cấp, mơ màng theo tiếng chim ríu rít ngoài sân trường, đùa theo từng cơn gió lạnh thổi bay những chiếc lá cuối cùng còn sót lại của mùa xuân.

Từ lần gặp gỡ tình cờ đó, trên đường đi học của em có N, có tiếng cười trong veo và ánh mắt N nhìn em rất lạ, không hiểu mùa xuân hay lòng em trở nên ấm áp hơn. Dẫu biết rằng năm này là năm cuối cấp, và cả hai vẫn thường xuyên nhắc nhở nhau cố gắng học cho tốt nhé, nhưng đôi khi em đã để hình ảnh N chập chờn trên những trang vở chằng chịt chữ. Biết làm sao được khi bỗng dưng hôm nay soi gương em thấy mình lớn hơn hôm qua một chút…

Nhưng rồi mùa xuân đi qua, khi những tia nắng chói chang của mùa hè bắt đầu xuất hiện, tất bật với sách vở, thi cử, N đã rời xa em lúc nào, rời xa những kỷ niệm vu vơ ngày cũ. Không một câu giã biệt, không một lời giải thích… Trước đây em vô tư đón nhận sự chăm sóc, che chở của N, giờ chợt cảm thấy chông chênh. Và em cũng nhận ra rằng mình đã nhận quá nhiều mà cho chẳng bao nhiêu, đó có phải là lý do khiến N ra đi?

Câu chuyện của em không có lời nói bắt đầu, không có lời kết thúc, mà chỉ nhẹ nhàng trôi qua như một áng mây hiếm hoi trên bầu trời xanh trong mùa đông. Có thể gọi tên được chăng, đó là mối tình đầu của em?

Hồng Hoa

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Sinh viên “dừng yêu” thời tăng giá (13/03/2008)
Em tui và Pets (13/03/2008)
Teen đi BMX (12/03/2008)
Tôi là nhân viên kinh doanh (12/03/2008)
Sự "xấu tính" giết chết teen... sống đẹp! (11/03/2008)
Giữ lại chút gì mười tám (11/03/2008)
Siêu thuốc cháy (11/03/2008)
"Xe ruồi" - Mốt chơi của 9X (10/03/2008)
Cô gái "buôn" chuyện người lớn (10/03/2008)
Thi vào trường nào để vừa học, vừa đi làm? (10/03/2008)