MXAT- Tết đã qua, mọi người lại nhộn nhịp với những lễ hội đầu năm, rồi những công việc thường ngày của mình. Và tiếp nối trong những hàng ngàn công việc đó có công việc luôn di động trên các đường phố khi ta đi trên đường.
|
 |
|
Bánh xe quay cùng tiếng chim hót |
Lướt qua những phụ nữ dáng dấp quê mùa, ăn mặc phong phanh đẩy chiếc “xe” hay chính xác hơn là “quầy hàng di động” khắp các con đường, góc phố bán hàng rong với mong muốn bình dị là kiếm thêm vài ba chục nghìn đồng gửi về quê nhà nuôi sống gia đình.
Những nẻo đường kiếm sống
Mảnh đất miền Trung khắc khổ, hết bị bão lũ dày vò đến khô hạn kéo dài, vì vậy không ít người phải chịu cảnh sống xa quê, lặn lội lên Hà Nội làm đủ mọi nghề để mưu sinh và tích góp gửi tiền về nuôi sống chồng con. Chị Thảo quê Thái Bình là một trong số đó.
Tờ mờ sáng, khi mọi người vẫn đang say trong giấc ngủ yên, thì chị đã cùng hàng chục phụ nữ - những người cùng quê hành trình một ngày mới mưu sinh. Bắt đầu là việc kiểm tra, sắp xếp hàng hoá chằng lên xe rồi hì hục đẩy hàng đi khắp các hang cùng ngõ hẻm để bán hàng, từ sáng đến tận tối mịt mới về. “Mỗi ngày có khi đẩy xe đến 30- 40 cây số là chuyện thường. Bình quân ngày được 20 nghìn đồng, ăn uống tằn tiện lắm mới dành dụm gửi về cho chồng và 2 đứa con nhỏ từ 350.000- 400.000 đồng mỗi tháng, còn hơn là ở nhà trông chờ vào mấy sào ruộng thì chết đói cả lũ! ”- Chị Thảo tâm sự.

Ở đây, nghề không chỉ có những người phụ nữ lớn tuổi mà đặc biệt là những em gái tuổi mới 15, 16 cũng đã phải tham gia đoàn quân “đi bộ kiếm sống” vì gia đình ở quê nhà chỉ có đôi ba sào ruộng thu hoạch tạm đủ ăn. Vậy mà, hết hạn hán khô khốc kéo dài đến bão lũ hoành hành đã cuốn phăng đi tất cả mồ hôi nước mắt của vô vàn những ngày tháng “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”. Gia đình đông anh em, nên chỉ học hết lớp 1 và 2 là bỏ học tự đi kiếm sống.
Em Nguyễn Thị Liên quê Thanh Hoá năm nay 15 tuổi nhưng em đã rời gia đình từ khi lên 10. Gia đình đông anh em, bố lại bị tật nguyền, mình mẹ không thể xoay xở hết, em đã từng đi làm “ô - sin” nhưng chỉ được một năm em đã phải chuyển đi nơi khác do gia đình chủ bạc đãi. Và rồi theo lời mách bảo của "đoàn quân", em đã tham gia vào cùng. Thời gian cũng đã được 4 năm.
|
 |
|
Sop quần áo vỉa hè |
Liên tâm sự: “Nhà em nghèo! Mặc dù học đến lớp 2 nhưng bây giờ đến tên mình em cũng chẳng biết viết thế nào! Nhớ những ngày đầu mới ra Hà Nội, do chưa quen việc không bán được hàng lại bị lừa mất hết. Ăn không đủ chứ đừng nghĩ đến chuyện gửi tiền về quê giúp cha mẹ nuôi các em. May mọi người giúp đỡ cho ăn và dạy cách bán hàng nên dần em đã quen việc và tự lo cho bản thân cũng như gửi tiền về gia đình”.
“Đội quân đi bộ” tập trung đông đủ cả phụ nữ, trẻ em và họ đến từ khắp mọi miền trong cả nước: Thanh Hoá, Nghệ An, Hưng Yên... Mỗi người mỗi cảnh nhưng cùng chung mục đích là kiếm sống.
Kỳ 2: Và ước mơ tương lai.
Bài &ảnh:Nhóm PV MXAT
|