Bất chợt tiếng sấm cuối thuCuối trời vọng lên ầm ĩCơ hồ lòng mình tan chảySe lòng con nước đầu đông.
Bất chợt từ trong mưa lạGiọt ngân réo rắt như vangTháng chín ngồi lo mắt bãoTừ trong giọt nắng hanh vàng.
Bất chợt từ trong cơn gió Khẽ khàng đếm hạt mưa quaLòng nghe hồn mình cổ thụDấu ái bao giờ phôi pha.