Đã lâu rồi con không được sống trong sự chăm sóc ấm áp của ba. Đã lâu rồi con ít nhớ đến ba. Con đã lớn rồi mà, con mải mê với những niềm vui có khi chỉ là ảo, như bóng trăng dưới nước, lấp lánh đấy nhưng không bao giờ là kim cương.

Hôm qua con vào thăm blog cuả một người bạn, anh ta viết về thú câu cá. Điều đó làm con chợt nhớ ba đến thắt lòng.
Ba của con không vĩ đại giữa người đời. Người ta nhớ đến ba là nhớ đến ông giáo hiền từ với tài câu cá đặc biệt. Chỉ thế thôi, nhưng trong con, ký ức về ba đậm hơn mọi kỷ niệm về tình yêu.
Ba luôn gọi con là "con chó con" dù bây giờ con đã lớn. Ngày bé con rất hay khóc, chỉ có ba mới dỗ dành nổi. Mỗi lần con đi xa về (con phải xa nhà đi học từ rất sớm), ba luôn chờ đón con với những món chế biến từ cá ba câu được, với nồi nước lá gội đầu thơm nức... Khi anh em trong nhà cãi nhau, dù sai hay đúng ba luôn bênh vực con. Ba cưng chiều con có lẽ vì trong nhà chỉ mình con là con gái.
Hồi bé, ba thường đọc thơ, kể chuyện cho con nghe. Bắt đầu từ ca dao, truyện cổ tích. Rồi đến thơ của các nhà thơ lớn và các tác phẩm vĩ đại. Con yêu cuộc sống và yêu văn học bằng tình yêu ba truyền sang con...
Con nhớ, khi tình yêu đầu tiên sụp đổ, con đã chạy về sà vào lòng ba mà khóc. Ba vỗ về: "...
khóc thật to rồi nín đi con. Con còn quá bé để nhận quà tặng này, con biết không, thần tinh yêu là một đứa trẻ con..." . Rồi ba kể cho con nghe câu chuyện về thần Tình yêu.
Sau này, mỗi lần vấp ngã, thất vọng trong cuộc sống, con không chạy về khóc với ba nữa nhưng luôn nghĩ đến ba để lòng yên tĩnh lại, vì chỉ ba mới nhắc con nhớ rằng, con là cô bé nhân hậu. Con nghĩ về ba để lòng thôi hận thù...
Ba ạ, con lớn rồi, và hiểu rằng, hoàng tử xinh trai và ngựa hồng chỉ có trong những câu chuyện của ba thôi, nhưng điều đó không ngăn con vẫn là cô bé nhân hậu. Vì con là con gái ba... |