Mỗi buổi chiều con vẫn thích lang thang Vẫn thích mình là người về sau cuối

Sau những tiếng cười, bước chân lầm lũi Tháng ngày dài nơi phố xá thênh thang.
Có một nỗi niềm cứ thế chứa chan Con ở lại gom thương yêu về với mẹ Nhớ những lời ru ấu thơ rất khẽ Sóng cồn cào, lòng vời vợi xót xa.
Phố đông vui không vơi nhớ quê nhà Không nén nổi cơn mưa chiều chợt đến Tình yêu thương mẹ dành vô bờ bến Vẫn âm thầm sưởi ấm trái tim con.
Ở quê nhà mẹ gồng gánh lo toan Con không muốn nỗi buồn lên mắt mẹ. Nước mắt rơi bên tháng ngày lặng lẽ Mai con về với mẹ, mẹ ơi! |