Có bao giờ ta về trên con đường kỷ niệm Mỗi hàng cây, mỗi ký ức vui buồn Bằng lăng tím nơi góc trời màu tím Nước mắt mờ nhòe phía cuối hoàng hôn.
Hàng ghế đá ai từng ngồi trò chuyện Sân trường xưa trong chiều hạ vu vơ Trang lưu bút người viết lời tạm biệt Rồi chia tay. Hạ đến. Đâu ngờ...
Mưa quá khứ đổ rào trong trí nhớ Kỷ niệm rơi nhòe cả lối đi về Xa đã lâu sao vẫn còn buồn thế Hụt hẫng lòng, xao xuyến cả niềm mơ.
Dẫu vẫn biết đời không là cổ tích Mà tại sao ta vẫn ước phép mầu? Ngóng hạnh phúc về từ miền xa thẳm Để ngu ngơ mong sắc phượng tàn mau... |