Tin tiêu điểm
|
|
|
Thời vua An Dương Vương, dân chúng xây thành Cổ Loa ngăn chặn giặc phương Bắc. Xây mãi không xong, nhà vua bèn lập đàn cầu tế. Trong lúc đó, một vị thần hiện ra dưới bóng con rùa vàng - tục ngữ gọi là thần Kim Quy - và dạy nhà vua cách xây thành.
|
|
Hoa Thủy Tiên
|
|
Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được 4 người con trai khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau.
|
|
|
So đo
|
|
Một anh giáo trẻ ngаy đầu tiên đi làm gia sư , bất lực trước sự dốt nát của học trò, chán quá liền bảo :
|
|
|
Ngu như Bò
|
|
Có một bợm nhậu đi khám bác sĩ, bác sĩ khuyên anh ta ko nên uống rượu quá nhiều. Bác sĩ đem ra một xô nước và một xô rượu và một con bò. Con bò liền đi đến xô nước uống nước.
|
|
|
Ngày Tết của Nhím
|
|
Tớ đã rất mong khoảnh khắc này, dù chẳng hiểu lắm giao thừa là gì, chỉ biết là tớ sẽ được đi xem bắn pháo hoa. Pháo hoa là gì tớ cũng chưa biết nốt, nhưng tớ nghĩ chắc có chữ hoa vào đấy là đẹp, mà nói chung cứ được đi ra đường là tớ thích rồi.
|
|
|
Chuyện ngủ
|
|
Trời lạnh quá, lẽ ra hôm qua Tớ đi ngủ từ hơn 8h, nhưng khi bố bế lên phòng thì thế nào đó Tớ lại tỉnh dậy, và sau đó cuộc chiến để Tớ ngủ lại bắt đầu..
|
|
|
Giai thoại về lễ cúng Táo Quân
|
|
Tương truyền, khi vua Càn Long( Nhà Thanh) đi kinh lý Giang Nam vào đúng ngày 23 tháng Chạp, tới một thị trấn nhỏ ven hồ Động Đình. Các vị quan địa phương mời mấy vị đầu bếp có tiếng đến làm mấy mươi món hải vị, để mời vua ăn. Vua Càn Long ăn thấy ngon miệng, rất thỏa mãn liền xuống tận bếp hỏi đầu bếp:
|
|
|
|
Huyền My: Một nhành cọ non
|
|
Là học sinh lớp 6 trường quốc tế - Hà Nội, Huyền My đã có nhiều giải thưởng vẽ tranh dành cho thiếu nhi,đặc biệt là giải nhất của Nhật về"Bảo vệ môi trường của chúng em"Sún làm họa sỹ xin giới thiệu một số bức tranh cua My được vẽ bằng màu acrylic khá dễ thương của bạn
|
|
|
|
Ông Lão và Con Lừa |
|
Đi được một đoạn, người đi đường thấy thế phá ra cười và bảo: "Có con lừa mà không chịu cỡi lại khiêng nó. Sao mà ngu thế!" Ông lão nhận thấy mình ngu thật, vội để con lừa xuống, cởi trói cho nó, và để đứa cháu cỡi lên lưng lừa, còn ông thì đi theo sau.
Một lúc sau, khách bộ hành trông thấy thế, mắng thằng cháu: "Mày là đồ bất hiếu bất mục! Sao lại để Ông mày già yếu thế mà đi bộ Chính mày phải đi bộ mới phải!" Một lần nữa, nghe theo ý khách bộ hành, Ông già leo lên lưng con lừa, đứa cháu bước theo sau.
Đến một đoạn đường khác, ba cô gái đi qua thấy vậy, một cô bảo: "Tội nghiệp thằng bé, phải đi khập khễnh theo sau, trong khi ông già tưởng mình khôn ngoan lại ngồi chễm chệ trên lưng lừa!" Ông già nhận thấy ý kiến đúng, bảo thằng cháu cùng lên ngồi trên lưng lừa.
Rồi một toán người khác đi ngang qua lại phê bình: "Sao lại bắt con lừa đáng thương ấy chở nặng như vậy? Họ không biết thương hại con vật già nua của họ tí nào cả. Ra đến hội chợ thì họ chỉ còn mảnh da lừa để bán!" Một lần nữa, hai ông cháu xuống đi bộ, để con lừa đi thong dong đằng trước.
Vẫn chưa hết, một khách qua đường thấy vậy than rằng: "Sao họ không để con lừa vào lồng kính mà thờ! Họ đi mòn giầy của họ để bảo vệ con lừa. Đúng là ba con lừa!"
Bấy giờ Ông lão mới trả lời: "Vâng, chính tôi là con lừa! Nhưng từ nay về sau, dù người ta khen hay chê tôi, dù người ta nói điều gì hay không nói điều gì, tôi chỉ làm theo đầu óc của tôi mà thôi!"
----------------
Lời bàn:
Câu chuyện khuyên ta tuy phải lắng nghe ý kiến của người khác nhưng luôn luôn phải dùng sự suy nghĩ của chính mình để định đoạt mọi việc.
Tục ngữ:
Lắm thầy thối ma
|
|
|
|
|
|
|
|
|