Tin tiêu điểm
|
|
Thế là mùa đông khủng khiếp lại về...............
|
|
“Lục Vân Tiên” - Thời nay có còn?
|
Lang thang trên một số diễn đàn của giới trẻ, dễ dàng bắt gặp câu hỏi tương tự. Chỉ cần một hành động giúp đỡ nhỏ của người khác phái cũng có thể giúp họ vượt qua khó khăn; nhưng đáp lại sự mong đợi của nữ nhi chỉ là sự thờ ơ...
|
|
|
ĐH Ngoại Ngữ Hà Nội: Dạ hội thời trang đón 20/11
|
Các bạn trường ĐH Ngoại Ngữ vừa được thưởng thức một chương trình thời trang cực kì hoành tráng chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11
|
|
|
Mối Tình Đầu ... Choáng Váng
|
|
Tôi là một thằng con trai lơ ngơ và nhút nhát. Bọn bạn cùng lớp nhiều lần gán ghép tôi với cô này, cô nọ. Nhưng nói ra xấu hổ, mấy chục bạn nữ học chung lớp, có khi nào tôi dám nhìn rõ mặt ai đâu .
|
|
|
Mùa đông Hà Nội
|
|
Rồi những làn gió lạnh lẽo, khô nồng ào tới, len lỏi trong từng con phố, hàng cây, gió lùa qua muôn sắc áo gây cảm giác rùng mình cho người.
|
|
|
Hết lũ ta lại đến trường
|
Sau một tuần nghỉ học vì nước ngập, nhiều trường đã bắt đầu việc học nhưng vẫn còn đây đó chút dư âm của mùa lũ và chuyện sinh viên nghỉ học.
|
|
|
Thói quen xưa của bố
|
|
Ngày xưa, khi còn bé, mỗi lần con gặp bố ngoài đường là bố rút ví ra, lấy một tờ tiền đưa cho con. Đó là thói quen của bố. Còn mẹ thì nói "bố mày cứ thích khoe tiền chỗ đông người".
|
|
|
Tình yêu bong bóng
|
|
Rồi trong câu chuyện của em và nó có người thứ ba hay xuất hiện. Em nói: Thầy giáo em còn trẻ mà giỏi lắm anh, thầy là giảng viên trường em và đang học cao học đấy, thầy rất quý em anh ạ! Nó chợt giật mình, chột dạ.
|
|
|
|
Tôi gặp - Thời hoa đỏ - lúc hoa râm |
|
Nhà thơ Thanh Tùng(bên trái) và tác giả
Hồi ấy, đi từ Hải Phòng về Thanh Hoá quá bằng đi từ Việt Nam sang Mỹ nên không thể không tay bắt mặt mừng. Thanh Tùng không kịp ngồi xuống ghế mà hổn hển nói trong sung sướng “Ông ơi, tôi vào đây để báo cho ông một tin động trời là…là…là bài thơ “Thời hoa đỏ” của tôi in rồi. In trên Văn nghệ Quân đội hẳn hoi nhé. Đây ông xem:
|
Thời hoa đỏ
Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng cho lòng ta yên
Em mải mê về một màu mây xa
Về một cánh buồm bay qua ô cửa
Về cái vẻ thần kỳ ngày xưa
Em hát một câu thơ ngày cũ
Cái say mê của một thời thiếu nữ
Mời mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa của một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày qua ta dại khờ
Ta nhìn vào tận sâu vào mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Trong câu hát của em anh không có mặt
Câu thơ về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không cho ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim.
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|