Tin tiêu điểm

Các bạn trường ĐH Ngoại Ngữ vừa được thưởng thức một chương trình thời trang cực kì hoành tráng chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

Mối Tình Đầu ... Choáng Váng
Mùa đông Hà Nội
Hết lũ ta lại đến trường
Thói quen xưa của bố
Tình yêu bong bóng
Từ nửa vòng trái đất nhớ Hà Nội
Nhớ lắm trường cấp 2 thân yêu

Nỗi nhớ mùa đông

(Thơ: Thảo Phương, nhạc: Phú Quang)

Dường như ai đi ngang cửa
Gió mùa đông bắc se lạnh
Chút lá khô vàng khẽ rụng
Dường như mùa đông đã về
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Dường như cũng bỏ ta đi...”.

Sáng nay cũng như mọi ngày, anh chạy xe chầm chậm giữa Sài Gòn náo nhiệt, nhưng sao cảm giác thật khác lạ, thấp thoáng quanh mình là những chiếc áo lạnh muôn màu sắc. Chợt nhớ em và Hà Nội da diết. Chẳng biết giờ này em có đi ngang cửa nhà tôi như những ngày xưa thơ dại. Bé Cọ ngày ấy cứ mỗi sáng đi học lại rón rén hái trộm hoa dâm bụt nhà anh Bủn, chạy thật nhanh ra ngõ Văn Chương rồi thả những cánh hoa xuống hồ cùng bao ước mơ và khát vọng.

Đến một ngày chợt tà áo dài trắng thấp thoáng hòa quyện cùng chiếc áo len màu thiên thanh của cô bé sao mà đẹp lạ lùng, vậy là lòng anh Bủn vô tư chợt ngơ ngẩn vì cô hàng xóm kỳ lạ. Thế là hàng loạt bức tranh chân dung cô hàng xóm ra đời...

“Làm sao về được mùa đông / Để nghe chuông chiều xa vắng...”

Điều tưởng chừng đơn giản của tạo hóa ấy sao lại thành nỗi day dứt trong lòng những người thân thuộc. Muốn tìm về những kỷ niệm êm đềm ngày xưa, nhưng không thể. Anh chợt nhớ đến câu nói nổi tiếng “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông”, cũng dòng sông này hay mùa đông ấy nhưng làm sao ta tìm lại được cảm giác cũ? Và quanh chúng ta chỉ là nỗi trống vắng, hoang mang do chính mình tạo ra.

Chiều nay anh quyết định ghé vào chùa Vĩnh Nghiêm để vẽ gì đó, chợt nghe chuông chùa ngân vang, thổn thức. Bài nhạc Nỗi nhớ mùa đông anh đã chép vào thẻ nhớ cứ ngân lên nhè nhẹ bên phone tai từ chiếc điện thoại cũ.

“Làm sao về được mùa đông / Mùa thu cây cầu đã gãy / Thôi đành ru lòng mình vậy / Vờ như mùa đông đã về...”.

Anh vào Sài Gòn làm việc, em vẫn hai lượt đi về qua ngõ Văn Chương với tà áo dài thướt tha, chiếc xe đạp màu hồng như ngày nào. Chàng họa sĩ nghèo và cô giáo giờ sao xa cách nghìn trùng, cứ như ở hai đầu cầu Ô Thước!

Giọng hát Hồng Nhung cuốn hút lòng người, có lẽ thơ Thảo Phương hay, hoặc Phú Quang phổ nhạc tuyệt vời. Nhưng điều quan trọng là Nỗi nhớ mùa đông chính là tâm trạng rất thật mà lại như mơ của bao đôi lứa đã và đang bên nhau...

AT

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Xin lỗi tình yêu (03/11/2007)
Anh lính thời nay (25/10/2007)
Mùa để nhớ (01/10/2007)
Không là tình yêu (23/09/2007)
Kỷ niệm một thời (16/09/2007)
Mùa phượng qua… (04/09/2007)
Tình yêu đi qua chiến tranh (02/09/2007)
Gửi mùa thu cũ (07/08/2007)
Lá thư cuối cùng của “Lưỡng quốc tướng quân” (25/07/2007)
Trẻ lại cùng Mùa hè xanh (20/07/2007)