“…Nhớ xưa em rũ tóc thề
Nhìn trăng sao nỡ để lời thề bay
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Buồn như cánh bướm đồi Tây hững hờ…”
MXAT - Cứ mỗi độ xuân về, tay tôi lại như vô tình mở tới khúc nhạc này, để mặc cho tiếng Thái Thanh réo rắt đưa tôi trở về vùng kỷ niệm, của một lời ước hẹn đã xa xăm…
Vào một ngày cuối đông, khi cái rét căm căm vẫn còn len lỏi, ẩn nấp trong từng tia nắng, anh đón tôi trước cổng trường với cái nháy mắt “Lên xe và nhớ ôm chặt nhé, anh sẽ đưa em tìm động hoa vàng…”. “Chắc lại định lãng mạn gì đây”, tôi thầm nghĩ, nhưng vẫn ngoan ngoãn lên xe.

Đi dọc đê con sông Đuống với những đám bụi mù mịt rồi rẽ vào địa phận chùa Keo, bừng ra trước mắt tôi những cánh đồng cải cúc trải dài rực nắng. Tôi vẫn còn nhớ như in cái cảm giác tim mình đập loạn xạ, những cảm xúc hỗn độn trước sắc vàng rực của hoa, sắc xanh ngắt của lá, sắc trắng muốt của mây trời. Một thảm vàng mênh mông với những ánh nắng cuối cùng của chiều còn nán lại chơi trò đuổi bắt với đàn bướm rập rờn bay lượn. Tiếng vài ba đứa trẻ tan học về đứng trên đê văng vẳng “Cẩn thận đừng dẫm nát cải nhà em” khiến cả hai đứa bật cười…
Lần này tôi lại đứng trước cánh đồng hoa cải, nhưng với một người khác anh. Quá khứ đã rơi rụng theo năm tháng bỗng dưng ghép lại với nhau thành từng mảnh, rõ ràng và mạch lạc, cứ thế ùa về. Lời dặn dò của anh “Ở nhà chờ anh nhé, anh sẽ về với em thật sớm” như vẫn còn văng vẳng lẫn trong tiếng tíu tít của lũ học trò tan học. Con bé tôi ngày ấy đã ngây ngô tin rằng “Anh sẽ về thật sớm thôi”… Và nó đã chờ anh qua bao mùa hoa cải…
Đằng xa là cặp cô dâu – chú rể đang đứng trao nhau những nụ hôn giữa thảm hoa vàng trước các tay máy tíu tít vây quanh. Bức tranh này anh cũng đã từng vẽ lên trước mắt tôi năm ấy…
“Sao người ta không hái cải cúc sớm nhỉ? Để già, hoa héo hết còn gì?” Người mới của tôi chợt hỏi làm những miên man xưa cũ của tôi trôi tuột đi nhường chỗ cho thực tại. Tôi chợt cười phá lên vì sự trùng hợp lý thú, bởi năm ấy chính tôi cũng đã hỏi anh câu hỏi này, tôi trả lời người ấy rành rọt từng chữ như anh năm nào: “Người dân vùng này trồng cây cải cúc chờ già, ra hoa để lấy hạt. Hạt hoa cải cúc ngoài việc sử dụng làm giống cây còn được… ”.
Cắt đứt câu trả lời như học thuộc lòng của tôi, người ấy kéo tôi vào lòng thì thầm “Em có muốn sống giữa một vườn hoa cải không?”. Tôi tròn mắt ngơ ngác. “Cưới anh nhé!”. Tiếng khóc lẫn tiếng cười hạnh phúc bật trên môi.
"Mùa thu áo biếc da trời
Sang đông em khoác lên người áo hoa…"
Ngọc Hà TT BTXH 2 - HT
* Đầu đề và bài viết sử dụng bài hát “Đưa em tìm động hoa vàng”, lời thơ Phạm Thiên Thư, phổ nhạc Phạm Duy. |