Tình yêu bong bóng

Rồi trong câu chuyện của em và nó có người thứ ba hay xuất hiện. Em nói: Thầy giáo em còn trẻ mà giỏi lắm anh, thầy là giảng viên trường em và đang học cao học đấy, thầy rất quý em anh ạ! Nó chợt giật mình, chột dạ.

Nó lang thang trên đường Trần Phú, phố biển Nha Trang những ngày tháng 11 sao buồn đến vậy. Mưa lất phất bay, gió thổi mạnh làm tâm hồn nó đang cô đơn càng cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo hơn.

Nó bước đi chậm rãi, mắt nhìn xa xăm, hồn thả theo tiếng sóng và nghĩ về mối tình cay đắng của nó. Nó không sao tin nổi tình yêu này lại tan vỡ nhanh và bất ngờ tới vậy? Cứ ngỡ như là một giấc mơ.

..........

Nó gặp em lần đầu khi nó học năm đầu cao học. Em không xinh nhưng cá tính, dễ gần và đặc biệt là sống rất tình cảm. Có lẽ vì thế mà nó đã yêu em ngay từ “cái nhìn đầu tiên”.

Ngày em đỗ vào trường Cao đẳng Kỹ thuật Công nghệ TP HCM cũng là ngày nó kết thúc một năm học cao học với kết quả không thể chê vào đâu được. Niềm vui nhân đôi, nó cười thật hạnh phúc và nó biết kết quả đạt được là vì đâu? Chỉ có em là không biết điều ấy, trong mắt em, nó chỉ là đứa mới tốt nghiệp đại học và đang thất nghiệp. Nó đã nói dối em!

Nó yêu em chân thật, thật tới mức hầu hết thời gian của nó là nghĩ về em, thật tới mức nó đã giữ gìn tình yêu thật trong sáng. Ngồi bên em nó nói về những đứa con, về ngôi nhà hạnh phúc ở một thị trấn nhỏ của hai đứa. Em cười thật hạnh phúc và nó cảm nhận được sự ấm áp ấy từ đôi môi em...

Năm hai cao học làm nó khó khăn hơn về mọi mặt. Nó vừa làm vừa học mà không kể với em. Nó không muốn em lo lắng cho nó, với lại đã bao giờ nó nói với em là nó học cao học đâu. Nó yêu em nhưng không muốn em yêu nó vì thứ gì khác, đơn giản là nó đã nghĩ như vậy.

Những ngày bên nhau của hai đứa thưa dần bởi thời gian học và làm kín tuần của nó. Nhưng tất cả những điều đó không làm cho nó bớt yêu em chút nào. Nó làm và học tốt chỉ vì nó quá yêu em. Những lần ngồi bên nó em thủ thỉ: Giá như em giúp được gì cho anh đỡ khổ nhỉ? Nó cảm động đến rơi nước mắt, ôm em thật chặt và nghĩ rằng: Anh sắp học xong rồi em ơi!......

Rồi trong câu chuyện của em và nó có người thứ ba hay xuất hiện. Em nói: Thầy giáo em còn trẻ mà giỏi lắm anh, thầy là giảng viên trường em và đang học cao học đấy, thầy rất quý em anh ạ! Nó chợt giật mình, chột dạ. Hay nó nói với em nó cũng sắp tốt nghiệp thạc sĩ?!

Rồi lần khác em lại kể về thầy, về sự quan tâm của thầy dành cho em. Dường như trong mắt em lúc này chỉ có thầy là tất cả: Nhà con một, giàu có, lại ở ngay quận Nhất… Nó cảm thấy đang dần mất em.

"Em không còn thấy nhớ anh nữa, có lẽ em đã hết yêu anh rồi, chúng mình hãy xem nhau như là bạn thôi anh nhé!" Đầu nó ong lên, mọi thứ dưới chân nó như thụt xuống, xung quanh như quay cuồng. Nó cố chấn tĩnh lại để mong rằng những gì nó vừa nghe chỉ là do nó tưởng tượng. Nhưng không, nó nhìn bóng em xa dần, xa dần và tan vào hư vô.

Nó nhìn thấy em ngồi uống nước cùng thầy trong một quán nước sang trọng mà chưa bao giờ nó có đủ tiền để mời em vô đó. Nó nhìn thấy sự rạng ngời nơi khuôn mặt em khi đang hạnh phúc bên người giàu có ấy. “cobe_hamtien”, em nói nick name ấy của em là đặt cho vui và ấn tượng thôi. Um! Thì biết vậy thôi!

Nó ra trường trong sự cô đơn trống trải cùng với một công việc ổn định ở Nha Trang với mức lương mà nó đã hằng mơ ước, hai mươi triệu là số tiền quá lớn đối với nó, nhưng giờ đây nó không còn cơ hội mời em đi uống nước trong những quán sang trọng nữa rồi. Nó muốn rời xa thật nhanh khỏi Sài Gòn.

Cơn mưa to chợt đổ xuống…..và nó biết sau cơn mưa này Nha Trang sẽ lại thật đẹp trong nắng!

Của L.T.PH

Nguồn VNexpress
Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Từ nửa vòng trái đất nhớ Hà Nội (28/10/2008)
Nhớ lắm trường cấp 2 thân yêu (23/10/2008)
Hoa tươi, quà tặng ngày 20/10 "tăng tốc" (20/10/2008)
Chuyện người phụ nữ Lưu Quang Vũ đắm say (15/10/2008)
Nhật kí không có anh (12/10/2008)
Cử nhân học tiếp vì...chẳng biết làm gì? (02/10/2008)
Viết cho ngày đầu tháng Mười (01/10/2008)
Cám ơn đã cho con một hình hài (26/09/2008)
Có quá nhiều người tôi cần học hỏi (24/09/2008)
Tình yêu sét đánh (11/08/2008)