Tin tiêu điểm
|
|
Lêu lêu em nhé Cô bé khóc nhè Anh cho cây kẹo Mỉm cười đi nghe!
|
|
Ừ thì...
|
|
Một ngày xem tivi con trai thấy quảng cáo “có cánh, không cánh” nhưng chẳng hiểu gì, quay sang hỏi mẹ. Mẹ con trai bảo: “Cái đó chỉ người lớn mới được dùng thôi con ạ”. Con trai “mắt tròn mắt dẹt”. Ừ thì… cũng tạm hiểu.
|
|
|
Đến lớp để học hay để...yêu?
|
Học trò thời xưa đi học đúng nghĩa là để học cái chữ, học cách làm người, còn học trò thời nay thì sao nhỉ?
|
|
|
Mùa hát
|
Mùa đông hát một bài ca lạ Người về từ nỗi nhớ xa xôi Lời yêu của một người cuối hạ Cũng về rưng rức đọng trên môi.
|
|
|
Bố của con gái
|
|
Những ngày học thi căng thẳng, đêm nào bố cũng bỏ mùng cho con gái, rồi rón rén đến bên, xoa đầu con gái, bố cười: “Đừng học khuya quá con gái nhé. Học tốt rồi bố lại mua thật nhiều xúc xích cho”.
|
|
|
Những tâm hồn chưa kịp lớn
|
Đòi bố mẹ cho “ra riêng”, ăn mặc theo “xì tai” của người lớn, yêu đương là cách để teen khẳng định rằng “tôi đã lớn”. Thế nhưng...
|
|
|
Nhung “mồ côi” 2 lần học đại học
|
|
Mồ côi bố mẹ từ nhỏ, là học sinh giỏi văn, đỗ đại học nhưng phải bỏ vì không có tiền đi học, nhưng ước mơ cháy bỏng vào đại học đã không dập tắt trong em khi cuộc sống đang cơ cực.
|
|
|
Không ai đánh thuế ước mơ...
|
Khi còn bé, chính xác là hồi học mẫu giáo, nó chưa bao giờ xác định được sau này lớn lên sẽ làm gì, sống thế nào...
|
|
|
|
Ngày lạnh |
Tôi. Ngồi hát cả buổi chiều Khói khê nồng phủ mái rêu thật thà Gió từ phương nhớ tỏa ra Không dưng mà ghẹo cả da thịt mình.
Mặc nhiên ngồi nghĩ linh tinh Có bắp ngô nướng chình ình ra đây Dại gì không cầm trên tay Tự nhen hơi ấm những ngày chưa xa.
Tôi. Được sinh bởi mẹ, cha Chồn chân nên cứ xa nhà triền miên Có nơi chẳng biết gọi tên Thất thần tự hỏi: ta nên làm gì?
Hay là thử làm thơ đi Nhưng bằng lý trí còn gì là thơ Vậy là tôi tạm thời mơ Vậy là tôi mãi chơ vơ chốn người…
Theo AT |
|
|
|
|
|
|
|
|