Tin tiêu điểm
|
|
|
Mồ côi bố mẹ từ nhỏ, là học sinh giỏi văn, đỗ đại học nhưng phải bỏ vì không có tiền đi học, nhưng ước mơ cháy bỏng vào đại học đã không dập tắt trong em khi cuộc sống đang cơ cực.
|
|
Không ai đánh thuế ước mơ...
|
Khi còn bé, chính xác là hồi học mẫu giáo, nó chưa bao giờ xác định được sau này lớn lên sẽ làm gì, sống thế nào...
|
|
|
Chiếc áo mưa thủng của mẹ
|
|
Món quà đầu tiên mà con tặng mẹ nhân ngày sinh nhật đầu tiên ấy là những bệnh tật của đứa trẻ chưa đầy 1,5 kg, khuôn mặt chỉ bằng lòng bàn tay, cái thân hình thì nhỏ xíu như cái chai 65.
|
|
|
Giữ lại chút gì mười tám
|
Mười tám em bước chân ra Trời trưa khô khốc Thấy con nắng vàng nheo nhóc Lại nhớ cái thuở nhỏ thong dong
|
|
|
Mùa đông ấm 2008 - Hành trình nối những vòng tay
|
Chương trình “Mùa đông ấm” - Cao Bằng 2008 đã chính thức khởi động ngày 15/10. Với khẩu hiệu “Hành trình nối những vòng tay” năm nay chương trình sẽ đến với hơn 2.500 em nhỏ vùng cao Nguyên Bình, Cao Bằng.
|
|
|
Bầu trời và mặt đất
|
Bầu trời chẳng có gì mấy. Bầu trời chỉ có mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Có những đám mây màu trắng, những đám mây màu đen.
|
|
|
Viết từ cơn giông
|
Bất chợt tiếng sấm cuối thu Cuối trời vọng lên ầm ĩ Cơ hồ lòng mình tan chảy Se lòng con nước đầu đông.
|
|
|
|
Hai người bạn, một đôi chân
|
"Lần sau bà đừng đến trường xin cô giáo cho cháu nghỉ học nữa. Cháu đã có bạn A Byưh cõng rồi. Bắt cháu nghỉ học thì cháu cũng không biết cái chữ giống bà ngoại, mẹ và dì...", cậu học trò tật nguyền A Trâm lớp 6C trường Ya Chim, thị xã Kon Tum nói với bà.
|
|
|
|
Giữ lại chút gì mười tám |
Mười tám em bước chân ra Trời trưa khô khốc Thấy con nắng vàng nheo nhóc Lại nhớ cái thuở nhỏ thong dong
Hong tóc sau nhà
Cây đa chứng giám.
Ai cũng muốn giữ cho mình
Những ngày lên mười lên tám
Cỏ dại bám chân
Đến lớp chỉ có ê a
Về nhà vô tư ca hát.
Rồi thời gian cứ qua cứ qua
Dùng dằng cũng lớn
Mười tám như ai
Đeo đuổi từng con chữ
Và những ngày lem luốc "áo xanh"
Sau vai còn một mảnh tình lành...
Cớ chi níu hoài mười tám?
Đang có chẳng vương
Nên người ta phải chơi trò cút bắt
Ước sao đừng thế
Để tiếc từng mười tám thân thương... |
|
Theo Áo trắng |
|
|
|
|
|
|