Tin tiêu điểm
|
|
Lêu lêu em nhé Cô bé khóc nhè Anh cho cây kẹo Mỉm cười đi nghe!
|
|
Ừ thì...
|
|
Một ngày xem tivi con trai thấy quảng cáo “có cánh, không cánh” nhưng chẳng hiểu gì, quay sang hỏi mẹ. Mẹ con trai bảo: “Cái đó chỉ người lớn mới được dùng thôi con ạ”. Con trai “mắt tròn mắt dẹt”. Ừ thì… cũng tạm hiểu.
|
|
|
Đến lớp để học hay để...yêu?
|
Học trò thời xưa đi học đúng nghĩa là để học cái chữ, học cách làm người, còn học trò thời nay thì sao nhỉ?
|
|
|
Mùa hát
|
Mùa đông hát một bài ca lạ Người về từ nỗi nhớ xa xôi Lời yêu của một người cuối hạ Cũng về rưng rức đọng trên môi.
|
|
|
Bố của con gái
|
|
Những ngày học thi căng thẳng, đêm nào bố cũng bỏ mùng cho con gái, rồi rón rén đến bên, xoa đầu con gái, bố cười: “Đừng học khuya quá con gái nhé. Học tốt rồi bố lại mua thật nhiều xúc xích cho”.
|
|
|
Những tâm hồn chưa kịp lớn
|
Đòi bố mẹ cho “ra riêng”, ăn mặc theo “xì tai” của người lớn, yêu đương là cách để teen khẳng định rằng “tôi đã lớn”. Thế nhưng...
|
|
|
Nhung “mồ côi” 2 lần học đại học
|
|
Mồ côi bố mẹ từ nhỏ, là học sinh giỏi văn, đỗ đại học nhưng phải bỏ vì không có tiền đi học, nhưng ước mơ cháy bỏng vào đại học đã không dập tắt trong em khi cuộc sống đang cơ cực.
|
|
|
Không ai đánh thuế ước mơ...
|
Khi còn bé, chính xác là hồi học mẫu giáo, nó chưa bao giờ xác định được sau này lớn lên sẽ làm gì, sống thế nào...
|
|
|
|
Đêm sinh viên |
Đêm ấy chúng tôi nằm trên cỏ Lắng nghe từng nhịp thở Của những ngôi sao xa Vòm trời xanh đã hóa mái nhà
Cũng reo lên nhịp hát Chúng tôi sống với tận cùng âm nhạc Bước chân đi giữa cơm áo đời thường Cầm tay nhau qua mộng mị văn chương Bằng niềm tin thanh khiết Bằng hư vô của trời cao và dịu dàng lá biếc Chúng tôi về ngồi lại bên nhau Cho tâm hồn ấm áp Thẳm thẳm núi cao sông sâu bão táp Đường chúng tôi đi lóe sáng phía chân trời Có những đêm khuya cô độc một chỗ ngồi Cúi gằm vào trang sách Chữ chạy lên trời còn chúng tôi thấy bóng mình
lênh đênh trên vách Mà cười chua chát như không Có đêm khuya với mơ ước viễn vông Được lội ngược dòng văn chương cổ điển Để gặp một Nguyễn Du, Nguyễn Khuyến... Cũng từng lều chõng Cũng từng có nhiều đêm lạnh cóng Mượn sách thánh hiền sưởi ấm giấc mơ Chúng tôi học văn và liều lĩnh làm thơ Từng thế hệ lớn lên già nua và... chết Nhưng đêm nay rủ về đây để đùa vui như tết Sống lại thời sinh viên Cứ nói cười ca hát như điên Như buổi sáng đầu tiên Bước vào giảng đường của năm thứ nhất Điều ước mơ là điều không thể mất. |
|
Theo Aotrang |
|
|
|
|
|
|