Tớ đang rất xấu hổ...

MXAT - Tớ đang xấu hổ lắm, lại còn lo lắng nữa! Tớ đang lo rằng cái mũi của tớ sẽ bị dài ra. Trong truyện Chuột Típ đã nói rõ như thế mà, mũi sẽ bị dài ra khi mình nói dối. Mà tớ thì vừa nói dối xong.

Chuyện xảy ra trong bữa tối... Miếng cơm cuối cùng bao giờ cũng rất to, vì tớ cố gắng vét hết mọi thứ trong chén nhét vào mồm cho xong. Miếng to dĩ nhiên là khó nhai và phải nhai lâu trước khi có thể nuốt hết, trong khi tớ chỉ muốn xong thật nhanh để còn chạy lên nhà chơi trốn trong chăn cùng bà nội.


Đây là tớ

Vì thế, tớ xin phép má đi toilet. Má có lẽ đã nghi ngờ gì đấy, nên cứ dặn đi dặn lại "Nhím đi vệ sinh, nhưng không được nhả cơm ra đâu nha". Má còn dặn bác Sên nhìn xem tớ đi thế nào. Tớ khăng khăng "Nhím đi vệ sinh bác Sên không được nhìn đâu!" rồi tranh thủ nhả miếng cơm to tướng trong miệng vào bồn toilet. Không may, miếng cơm rơi xuống kêu một tiếng "bẹp" rất to. Chưa kịp phản ứng thì tớ đã thấy má xuất hiện trước cửa toilet và gọi tớ ra. Tớ ngần ngừ giải trình rằng thì là "Để Nhím giật nước cái đã".

Nhưng rồi cũng phải đến lúc đứng đối diện với má.

Má nhẹ nhàng hỏi "Nhím có nhả cơm không?".

Tớ cố giữ bộ mặt tỉnh queo "Dạ không, Nhím không có nhả, Nhím chỉ đi vệ sinh thôi".

Tới đây thì má nghiêm mặt "Má nghe Nhím nhả cơm trong toilet, má nghe rất rõ. Nhím trả lời lại xem Nhím có nhả cơm không?".

Tớ vẫn cố vớt vát "Không mà".

Thôi thế là xong, má nhìn tớ với vẻ mặt rất giận và nghiêm giọng bảo "Má biết là Nhím có nhả cơm, bây giờ lại còn nói dối nữa, như thế là ngoan hay hư?".

Tớ im không dám trả lời, nhưng má cứ hỏi lại "Nhím ngoan hay hư?".

Tớ đành lí nhí "Dạ hư".

- Thế Nhím xin lỗi chưa?

- Xin lỗi má.

- Thế lần sau Nhím còn hư như thế nữa thì Nhím ăn mấy roi?

Ba Đức phát biểu:

- 5 roi đi!

Tớ nghĩ như thế chưa thỏa đáng, bèn bày tỏ ý kiến:

- Dạ không, Nhím thích 10 roi cơ.

Có lẽ thấy tớ thành khẩn quá, nên cả ba và má cùng cười  May quá!

Thế là má không la tớ nữa, cho phép tớ lên nhà chơi. Nhưng chả hiểu sao lúc í tớ lại xấu hổ phát khóc. Thế là tớ len lén quay mặt ra một góc, mếu máo rồi khóc thút thít. Chẳng ai dỗ dành tớ cả, nên tớ đành vừa khóc vừa gặm nhấm tội lỗi của mình một mình trong 3 phút trước khi gạt nước mắt, vui vẻ trở lại, lên gõ cửa phòng bà và gọi "Bà ơi, mở cửa, Nhím là Thỏ đây..."

Tớ chơi với bà, đã vui vẻ và gần như quên bẵng mọi chuyện. Nhưng lúc dọn dẹp xong, lên phòng, má vẫn gọi tớ lại, ôm tớ và giảng giải tại sao nhả cơm lại là hư, tại sao nói dối lại là xấu. Má bảo rằng nếu đã lỡ phạm lỗi, thì phải thành thực nhận lỗi và xin lỗi. Chứ đã phạm lỗi lại còn nói dối, thì chẳng ai yêu được cả. Lần này tớ đã hiểu, và má cũng nói rất nhẹ nhàng, nên tớ đã xin lỗi má một lần nữa rất to, và thỏ thẻ "Thế má có còn yêu Nhím không?". Má nói có, vì Nhím đã biết xin lỗi, nên tớ không buồn nữa.

Nhưng mà... tớ vẫn thấy lo lo, không biết sáng mai ngủ dậy, mũi mình có bị dài ra không nữa?

Phan Xuân Bách

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Giờ ra chơi ở sân trường em (27/09/2007)
Người lớn buồn cười lắm í... (22/09/2007)
Cô kính mến! (19/09/2007)
Ngày đầu tiên đi học… (16/09/2007)
Chuyện cái bút chì (15/09/2007)
Cây bưởi (14/09/2007)
Chủ tịch nước gửi thư nhân dịp năm học mới (04/09/2007)
Mai con vào lớp 1 (04/09/2007)
Ngày đầu tiên đi học (1/09/2007)
Vườn hoa (30/08/2007)