Tin tiêu điểm

Thế là mùa đông khủng khiếp lại về...............
“Lục Vân Tiên” - Thời nay có còn?
ĐH Ngoại Ngữ Hà Nội: Dạ hội thời trang đón 20/11
Mối Tình Đầu ... Choáng Váng
Mùa đông Hà Nội
Hết lũ ta lại đến trường
Thói quen xưa của bố
Tình yêu bong bóng

Nồng nàn Hà Nội

MXAT- Chiều cuối năm, trời lạnh, ngồi nhà, lướt net, ghé qua blog của đứa bạn và bất chợt bắt gặpca khúc “Nồng nàn Hà Nội”.

Càng nghe càng thấy hay, thấy Hà Nội sao mà thân quen đến thế. Mới ngày nào chân ướt chân ráo lên thủ đô với bao bỡ ngỡ, lạ lẫm, dè dặt, ngơ ngác. Vậy mà thoắt cái, giật mình vì đã gần hết 4 năm học đại học và thấy Hà Nội gắn bó, gần gũi quá. Nhiều người bảo rằng Hà Nội đông đúc, bon chen, là mảnh đất mà ai cũng muốn bám trụ lại. Và nó cũng đã bị cuốn theo những dòng suy nghĩ ấy.

Để rồi khi nghe “Nồng nàn Hà Nội”, những ca từ giản dị, nhẹ nhàng “Bước xuống phố sáng tinh mơ, dạo qua góc công viên, có bao điều, người người chào bình minh đang đến, nhìn cụ già tâp dưỡng sinh sao trong tâm ta thấy bình yên, một Hà Nội rất thân quen....” Nó lẩm nhẩm hát theo và như thấy lại những kỷ niệm của quãng thời gian gắn bó nơi mảnh đất này. Từng ngóc ngách, ngõ phố, quán cóc, vỉa hè nơi tụ tập ăn uống cùng bạn bè, những buổi tối mùa thu đạp xe qua những con phố ngập tràn hoa sữa, hít hà cái mùi thơm nồng nàn ngây ngất ấy. Có lẽ nếu một ngàyphải xa nơi này, nó sẽ nhớ, nhớ lắm... “...một Hà Nội nhẹ nhàng ấm áp, dịu dàng đậm chất thơ, một ngày xa một cảm giác, lòng chợt nhớ... gọi tên từng phố cổ, chiều nhạt nhoà hồ Gươm lung linh, ngọt ngào hoa sữa thơm. Gọi mùa thu về thật lâu, để ta biết...nồng nàn...”

Vân Anh

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Hà Nội, giờ chỉ là thăng hoa của nỗi nhớ (31/01/2008)
Chiều đông Matxcơva nhớ Hà Nội (23/01/2008)
Thầy gà đàn (21/01/2008)
Gió, mưa, lạnh... (15/01/2008)
Hà Nội ơi, chờ ta! (10/01/2008)
Thư Trường Sa: Nhớ đất liền! (03/01/2008)
Ngủ dậy, online, đọc thư nhé, anh yêu! (02/01/2008)
Blogger năm 2007 (31/12/2007)
Tiếng mưa... kỷ niệm (30/12/2007)
Chuông nhà thờ… (24/12/2007)