MXAT - Những cơn gió mùa đông vẫn đang còn vương vấn trong cái nắng ấm của mùa xuân, thỉnh thoảng nó lại ùa về để mùa xuân giật mình khoác vội lên vai chiếc áo choàng vẫn chưa kịp cất…
Những cơn gió lạnh làm em thích thú, em hít hà cái lạnh, những cơn gió thổi làm rối tung mái tóc của em, nó nô đùa trên những lọn tóc loăn xoăn của em – mái tóc mà mẹ bảo: “con gái tóc xoăn thế này hay khổ về đường tình cảm…” Em chu môi: “Đúng, con khổ vì phải cắt đuôi suốt…”
Em yêu mùa lạnh! Em cũng không hiểu vì sao em yêu mùa lạnh đến thế! Có phải mùa lạnh khi đang còn ở nhà em được chui vào trong chăn ấm, gối đầu lên tay bố, vòng tay ôm qua người mẹ? Hay vì đôi bàn tay mẹ lạnh buốt cấy mạ dưới cánh đồng, đôi bàn chân cha bì bõm dưới cánh đồng sâu? Hay vì em thương những đứa trẻ trăn trâu, gió buốt từng cơn mà những tấm áo tả tơi không đủ che cho em đỡ rét?
Những cơn gió mùa đông còn vương vấn ở lại, nó làm lòng ai bối rối nhớ về vòng tay ấm… Gió thổi qua những vườn hoa xuân, kéo những nụ hoa xuân nở muộn đong đưa…

Thời tiết năm nay thật đặc biệt, xuân đã về từ lâu nhưng đông vẫn đang “chiếm chỗ”! Mùa xuân là mùa cỏ cây hoa lá đâm chồi nảy lộc, mùa đông để mỗi người nhớ đến những vòng tay ấm áp hơn. Thằng bạn em bảo mùa này là “mùa chia tay”! Quả thật, em thấy những đứa bạn em “tự nhiên” chia tay. Nhưng em tin, rồi cũng chính những làn gió đông sẽ đưa những người đấy về lại bên nhau…
Đang mùa xuân nhưng tại sao em lại nhớ mùa đông đến thế? Phải chăng đấy là mùa chuyển giao của tình yêu. Mùa đông để kết nối những đôi tình yêu ấy bên nhau và để đến mùa xuân nó đâm chồi nảy lộc… Em yêu những làn gió đông xuân (em vẫn thường kết hợp hai mùa ấy lại với nhau như thế!)
Ngoài kia, hoa và lá vẫn đang đu mình theo bản nhạc của gió, em nghe tim mình xao xuyến bởi lời nói ai đó cũng nhẹ như gió: “Mình rất quí bạn!”
Bảo Ngọc |