MXAT- Mình luôn có mặc cảm về dung nhan. Xấu - đó là điều mình “ghét” nhất, nhưng “bất hạnh” thay điều đó lại chính là mình. Mình tự ty, tránh những cuộc vui chơi ở lớp cùng bạn bè…
Mình luôn có ý nghĩ mọi người không thích mình, không muốn nói chuyện với mình (nhất là các bạn nam). Vì ở đâu đó trong một cuốn sách mình đọc được là “con trai yêu bằng mắt” - điều đấy có nghĩa là, con trai mà yêu ai đó hay đại loại thích cái gì đó thì cái đẹp là tiêu chuẩn đầu tiên.
Mình luôn tỏ ra là người “dũng cảm” bằng cách gai góc trong những hành động, lời nói với các bạn. Và rồi, mình trở thành một ốc đảo cô đơn lúc nào mình cũng không biết.
… Cuộc đời cứ vậy trôi, mình mãi cứ vậy, nếu không có một ngày…
Mình nhận được một lá thư dưới ngăn bàn, đấy là một lá thư tỏ tình của bạn trai cùng lớp.
Các bạn biết cảm giác lúc đấy của mình như thế nào không? Không tả được là nó như thế nào? Mình không tin là có điều kỳ diệu ấy đến với mình.
Mình đã yêu, mình thấy cuộc sống xung quanh đẹp hơn, thấy tự tin hơn khi bước trên đường. Và hình như… mình xoi gương nhiều hơn!
Chuyện tình học trò của mình cũng đã khép lại với nhiều kỷ niệm đẹp. Với những trang giấy trắng, dòng mực tím của tuổi học trò…
Mình cám ơn mối tình đầu, vì nó đã làm cho mình lớn hơn rất nhiều, mình biết suy nghĩ chín chắn hơn, không còn tự ti và mặc cảm nữa. Giờ thì mình đã xác định mục tiêu quan trọng hơn đó chính là việc học thật tốt để mở ra một con đường sáng sủa cho tương lai của mình.
Chuyện tình yêu, mình tin một ngày nào đó, con “vịt xấu xí” như mình sẽ bơi được vào bờ…
Đan Nguyên |