Tin tiêu điểm
|
|
Lêu lêu em nhé Cô bé khóc nhè Anh cho cây kẹo Mỉm cười đi nghe!
|
|
Ừ thì...
|
|
Một ngày xem tivi con trai thấy quảng cáo “có cánh, không cánh” nhưng chẳng hiểu gì, quay sang hỏi mẹ. Mẹ con trai bảo: “Cái đó chỉ người lớn mới được dùng thôi con ạ”. Con trai “mắt tròn mắt dẹt”. Ừ thì… cũng tạm hiểu.
|
|
|
Đến lớp để học hay để...yêu?
|
Học trò thời xưa đi học đúng nghĩa là để học cái chữ, học cách làm người, còn học trò thời nay thì sao nhỉ?
|
|
|
Mùa hát
|
Mùa đông hát một bài ca lạ Người về từ nỗi nhớ xa xôi Lời yêu của một người cuối hạ Cũng về rưng rức đọng trên môi.
|
|
|
Bố của con gái
|
|
Những ngày học thi căng thẳng, đêm nào bố cũng bỏ mùng cho con gái, rồi rón rén đến bên, xoa đầu con gái, bố cười: “Đừng học khuya quá con gái nhé. Học tốt rồi bố lại mua thật nhiều xúc xích cho”.
|
|
|
Những tâm hồn chưa kịp lớn
|
Đòi bố mẹ cho “ra riêng”, ăn mặc theo “xì tai” của người lớn, yêu đương là cách để teen khẳng định rằng “tôi đã lớn”. Thế nhưng...
|
|
|
Nhung “mồ côi” 2 lần học đại học
|
|
Mồ côi bố mẹ từ nhỏ, là học sinh giỏi văn, đỗ đại học nhưng phải bỏ vì không có tiền đi học, nhưng ước mơ cháy bỏng vào đại học đã không dập tắt trong em khi cuộc sống đang cơ cực.
|
|
|
Không ai đánh thuế ước mơ...
|
Khi còn bé, chính xác là hồi học mẫu giáo, nó chưa bao giờ xác định được sau này lớn lên sẽ làm gì, sống thế nào...
|
|
|
|
Siêu thuốc cháy |
MXAT - Ngồi trong phòng trọ học bài tôi bỗng không tập trung khi thấy có mùi hương lạ bay từ đâu tới. Dường như là mùi vị rất quen thuộc nên tôi mới thấy nao nao lòng đến vậy. Một lát sau tôi nhận ra đó là mùi hương từ siêu thuốc bắc phòng bên đang sôi. Cũng khá lâu rồi tôi mới được thưởng thức cái “hương vị” ấy, nó làm tôi nhớ về tuổi thơ với những siêu thuốc của mẹ.
 |
|
Ảnh minh họa |
Tôi cũng không còn nhớ rõ mình gắn với mùi hương đó từ khi nào, chỉ biết lúc còn nhỏ rất nhiều lần mẹ sắc thuốc uống. Mẹ bị đau lưng và thấp khớp, mẹ uống nhiều loại thuốc nhưng nhiều nhất vẫn là thuốc bắc.
Những buổi được nghỉ học, ở nhà làm bài tập tôi luôn được mẹ giao nhiệm vụ trông cái siêu thuốc trên bếp cho mẹ. Lần nào đi mẹ đều dặn đi dặn lại là học hay chơi cũng phải chú ý đến siêu thuốc cho mẹ, không được để nó cạn nước. Mẹ vẫn hay nói: “Người ta bảo đã sắc thuốc bắc mà cháy thì khó khỏi bệnh lắm”. Tôi nghe mẹ dặn không lọt từ nào, nhìn mẹ những hôm đi làm đồng về ăn bữa cơm đứng ngồi cũng khó khăn tôi rất mong mẹ khỏi đau để không phải uống thuốc nữa. Vậy mà nhiệm vụ mẹ giao tôi đã không hoàn thành tới 2 lần.
Lần đầu tiên là do tôi mải chơi với tụi bạn ngoài ngõ không nhớ gì tới cái siêu thuốc nữa. Tới lúc chơi chán chạy vào bếp thì siêu thuốc đã khét lẹt rồi. Lần đó tôi đã giấu mẹ, tôi hí hoáy cạo cái đám thuốc cháy đen ở trong siêu ra rồi lại bỏ chỗ chưa cháy vào đun tiếp. Tôi giấu vì sợ mẹ mắng và hơn hết là trong ý nghĩ non nớt của mình, tôi sợ mẹ biết thuốc cháy sẽ không khỏi bệnh được.
Lần thứ hai cũng là lần cuối cùng tôi không thể nào quên. Đó là hôm mẹ tôi đi làm về sớm, tôi đang nghiền ngẫm cái đống bài tập cô giáo cho. Mẹ vào bếp thấy siêu thuốc không còn ít nước nào trong siêu. Mẹ không hề đánh tôi một roi nào mặc dù rất giận nhưng đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi thấy mẹ khóc. Mẹ bảo mẹ không buồn vì siêu thuốc cháy mà mẹ buồn vì tôi đã không nghe lời mẹ. Tôi rất ân hận và không bao giờ cho phép mình lặp lại chuyện đó nữa, cũng từ đó tôi thấy mình sống có trách nhiệm hơn. Những lần sau đó mẹ bảo trông thuốc là tôi mang ngay cuốn sách xuống ngay cạnh lò than học. Có lẽ từ đó tôi yêu cái mùi thơm của những siêu thuốc.
Đã nhiều năm trôi qua, bệnh của mẹ vẫn không thể khỏi. Các bác sỹ đều nói do trước đây mẹ không chữa kịp thời, rồi mẹ làm nông nghiệp vất vả nhưng mỗi lần ngửi thấy mùi thuốc bắc ở đâu trong đầu tôi cứ chợt nghĩ đến câu nói : “ thuốc cháy là khó khỏi bệnh lắm”.
Bây giờ mẹ ít thuốc bắc, mỗi lần đi đâu nghe nói có thuốc trị đau lưng, đau khớp tôi cố tìm đến mua về cho mẹ. Mẹ không còn nhớ gì đến siêu thuốc cháy ngày xưa còn tôi vẫn nhớ và luôn thấy mình có lỗi với mẹ.
Thu Huyền |
|
|
|
|
|
|
|
|