Tin tiêu điểm

Lêu lêu em nhé
Cô bé khóc nhè
Anh cho cây kẹo
Mỉm cười đi nghe!

Ừ thì...
Đến lớp để học hay để...yêu?
Mùa hát
Bố của con gái
Những tâm hồn chưa kịp lớn
Nhung “mồ côi” 2 lần học đại học
Không ai đánh thuế ước mơ...

Bàn tay phải

MXAT - Ngồi vào bàn học, nó cứ suy nghĩ mông lung. Nó nhìn vào bàn tay phải của nó. Bàn tay năm ngón, mỗi ngón mang một đặc điểm riêng mà bây giờ nhìn kỹ, nó bất chợt cảm nhận chúng giống gia đình nó đến lạ.  

Mẹ giống ngón tay cái - ngón tay có những đường vân xoáy tròn mà người ta gọi là hoa tay. Mẹ rất khéo và chu toàn mọi việc trong gia đình. Nó yêu mẹ vô cùng. Ngón tay cái của nó bị thâm tím, máu khô đọng lại sau lớp móng tay mỏng. Đó là hậu quả sau cái lần nó bị chẹt ngón tay vào cánh cửa bếp. Nó lặng nghĩ: “Vết thương!”.  Mẹ cũng có vết thương mà bây giờ nó mới biết, nó hằn sâu tận đáy lòng, không như vết thương ở ngón tay cái của nó, hiện rõ mồn một. Mẹ là người cầu toàn. Nó nghĩ thế. Đau đớn thay, cho đến tận bây giờ, mẹ nó mới biết ba nó trước khi đến với mẹ đã có người đàn bà khác. Mặc dù đã chấm dứt hẳn, nhưng đứa con trai hơn 20 tuổi mà nó chưa  một lần gọi là anh thì vĩnh viễn không gì có thể che giấu được tội lỗi đó. Mẹ nó sụp đổ, uất nghẹn. Trong mẹ, ba giờ chỉ là cái bóng nhạt nhoà mà mẹ không muốn, ngàn lần không muốn nhìn.


Ảnh minh họa

Còn ba nó, giống ngón trỏ - ngón tay với những lớp da tróc, nứt nẻ, rướm máu.  Nó bị một căn bệnh lạ ở các đầu ngón tay. Căn bệnh có cái tên Tiếng Anh dài ngoằng mà nó không nhớ nổi. Chỉ biết rất hiếm người mắc bệnh này. Nó dùng nhiều loại thuốc, uống có, bôi có nhưng không khỏi. Bệnh tự phát rồi tự lành. Hai ba năm, bệnh phát một lần. Lần này, các ngón tay khác đã khỏi, không hiểu sao ngón tay trỏ vẫn chưa  lành?! Có lẽ nó giống với nỗi đau của ba, cứ âm ỉ, dằn vặt mãi vì lỗi lầm của ngày xưa. Giờ ba nó chỉ biết cúi đầu, lòng rướm máu trước cái nhìn cay nghiệt của mẹ.

Nó quan sát ngón tay giữa, ngón tay có vết chai to vì cầm bút của nó. Vết chai như nỗi lòng nó. Nó thương mẹ và càng không ghét ba một chút nào. Nó hiểu đó là trò đùa của số phận. Nó hiểu con người ba, suốt đời ba chỉ yêu mẹ. Lỗi lầm nào cũng có lý do. Ba nó là người tốt. Tai nó vang lên câu nói “Hiểu tất cả thì sẽ tha thứ cho tất cả”. Nó nhìn thấy những vết thẹo do chơi dao thuở nhỏ để lại ở đốt tay. Những vết thẹo như con đường nó đang đi bây giờ, mỏng manh và bé nhỏ quá.....Gia đình sa sút, nó học Đại Học chủ yếu bằng số tiền đi dạy thêm kiếm được. Nhiều khi nó nghĩ cuộc đời này chẳng công bằng chút nào. Nhưng cuối cùng, nó cũng làm quen được với điều đó. Đôi lúc, nó muốn buông xuôi tất cả, song... nó thương gia đình nó, vậy là lại đứng lên, lại cố gắng.

Hai đứa em: một trai, một gái của nó giống  hệt ngón tay  đeo nhẫn và ngón út.Chúng nhỏ nhắn, dễ thương với  những cái hoa tay hình trôn ốc. Hai ngón tay trắng hồng, không mảy may  một vết xước nào cả. Hai em nó còn nhỏ, chúng chẳng hay biết chuyện gia đình, cuộc sống đối với chúng vẫn là màu biêng biếc xanh.

Nó áp bàn tay phải lên má. Ấm  áp đến lạ. Dẫu sao, gia đình của  nó vẫn còn có thể lại vẹn nguyên như ngày nào. Đó vẫn mãi là bến đỗ bình yên của năm con người.  Sóng gió sẽ qua thôi, niềm vui sẽ tới..... Nó nghĩ thầm như vậy. Ngoài trời,  ngôi sao chổi vụt qua, sáng tinh khôi một vệt dài giữa nền trời đen sâu thẳm. Nó nhắm mắt, cầu nguyện cho gia đình nó...

Nguyễn Hoàng Diệu
13/125 Đặng Văn Ngữ, TP Huế

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

Dì tôi! (28/01/2008)
Kho kỷ niệm (23/01/2008)
Áo hoa ông tặng (16/01/2008)
Hoa hồng tặng mẹ (13/01/2008)
Chị và em (11/01/2008)
Ấm áp đêm đông (23/12/2007)
Ba tôi là thầy giáo (15/12/2007)
Ông Ngoại (10/12/2007)
Con rẽ trái mẹ nhé (06/12/2007)
Yêu người đàn ông như bố (04/12/2007)