Tin tiêu điểm

Lêu lêu em nhé
Cô bé khóc nhè
Anh cho cây kẹo
Mỉm cười đi nghe!

Ừ thì...
Đến lớp để học hay để...yêu?
Mùa hát
Bố của con gái
Những tâm hồn chưa kịp lớn
Nhung “mồ côi” 2 lần học đại học
Không ai đánh thuế ước mơ...

Bài học cho con

MXAT - Biết bao lần con nhận ra mình khi gần mẹ, quan sát mẹ và chiêm nghiệm từ những điều giản dị mà lớn lao mẹ dạy. Con yêu mẹ.

Mẹ có thể bỏ qua khi năm bảy tuổi, con đang đun bếp mà bỏ ra ngoài chơi làm cái bếp mới chất đầy rơm khô cháy thui. Cả bì thóc giống cũng thành tro hết. Mẹ không nổi nóng vì có lẽ mẹ biết với một đứa trẻ mấy tuổi đầu thì không nên nổi nóng. Sau này con học được mẹ tính bớt nóng nảy khi gặp chuyện không vừa ý.

Mẹ bị bệnh đau lưng, hay phải sắc thuốc bắc uống. Khi mẹ vắng nhà thường dặn con rất kỹ phải trông siêu thuốc cho khỏi cháy nhưng đã hai lần con để thuốc thành than. Lần thứ hai mẹ thất vọng về con, mắt mẹ rớm lệ làm con hối hận vô cùng. Mẹ không khóc vì siêu thuốc cháy mà vì con không nghe lời mẹ. Cũng từ đó, với bất cứ công việc gì con đều chú tâm hoàn thành tốt.

Mẹ không bao giờ tiếc khi đem biếu những người ăn xin ít gạo dù người đó có tháng vào nhà mình đến mấy lần. Mẹ nói với con: “Giàu nghèo gì bát gạo hở con, bần hàn họ mới phải đi xin con ạ”. Con dần hiểu rằng cuộc sống luôn cần sự sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau khi nhìn thấy nụ cười của họ lúc nói lời cảm ơn.

Con biết khâu vá từ nhỏ vì hay nhìn mẹ cặm cụi đơn cái khuy áo, vắt cái gấu quần,… dù cô hàng xóm là thợ may. Mẹ bảo: “Đâu có khó nhọc mấy việc vặt đó, con gái thì phải biết một chút thêu thùa, khâu vá kể cả xã hội có hiện đại đến thế nào”.

Học cách yêu thương và sự quan tâm của mẹ không chỉ với gia đình mình mà cả ánh mắt lo âu, tự đi tìm lá mát để giã lấy cốt uống cho người láng giềng ốm kể cả không được nhờ, dù mẹ chưa bao giờ là một thầy thuốc cả.

Đau lưng, mẹ không thể đi làm thuê những lúc nông nhàn như người khác. Ở cái tuổi ngoài 40, bận đủ việc ruộng vườn, nhà cửa nhưng mẹ vẫn cặm cụi ngồi học đan giành tích. Làm được một sản phẩm phải mất tới 13 công đoạn từ ngâm nan, trẻ nan, vo nan, đan, nứt,... dù tiền công quá rẻ mạt của cái nghề thủ công sản phẩm không nhiều người dùng. Từ đó, con tự nhận ra việc học không bao giờ là muộn cả và có khó nếu cố gắng vẫn có thể làm tốt.

Con không bao giờ ngại nói với ai đó mẹ của con chỉ là một nông dân thuần nhất. Bởi con luôn tự hào mẹ lúc nào cũng thật giỏi: chăm sóc gia đình, nhà cửa, những vật nuôi trong nhà, cả ruộng lúa của mẹ cũng tốt hơn những ruộng kế bên.

Hơn 20 tuổi, con nghĩ mình vẫn chưa lớn khi ở bên mẹ. Còn mẹ đã nhận ra sự trưởng thành của con. Hai chị em gái đều học đại học xa về quê thăm mẹ. Trong một lần ngủ trưa mẹ vỗ nhẹ vai con và em khi con vừa chợt tỉnh giấc đủ để biết mẹ lẩm nhẩm: “Chúng nó đã lớn thế này rồi đấy!” Nghe xong câu nói ấy con sắp khóc mà cố gắng nén lại. Con muốn quay lại ôm chặt lấy mẹ mà vẫn cố nằm yên để không chạm vào miền suy tư của mẹ. Phải chờ một lát sau con mới vờ lật người để quàng tay ôm lấy người mẹ. Như thể mẹ nhận ra các con sắp đủ lông đủ cánh rồi và một ngày không xa sẽ bay đi với tổ ấm của riêng mình. Nhưng mẹ ạ, dù ở xa nhưng chúng con vẫn luôn có mẹ kề bên. Bởi những bài học không trường lớp nào dạy của mẹ đi theo chúng con mãi và giúp chúng con vững bước hơn trong suốt chặng đường đời.

                                                      Trần Huyền
      K49- Báo chí - Trường ĐH KHXH&NV

Bản để In Gửi cho bạn mình

Những tin đã đưa

8/3 viết cho ngoại (07/03/2008)
Viết cho chị vào một ngày buồn (29/02/2008)
Lọ muối vừng của ba (2702/2008)
Thư gửi con gái đang chọn lựa người yêu (19/02/2008)
Mùa xuân mới! (18/02/2008)
Bàn tay phải (08/02/2008)
Dì tôi! (28/01/2008)
Kho kỷ niệm (23/01/2008)
Áo hoa ông tặng (16/01/2008)
Hoa hồng tặng mẹ (13/01/2008)